Dù hắn ta ra sức giúp Phó Minh Lan chen chân vào hôn nhân của cô, nhưng trong mắt Thư Viện, La Đại Xuân chẳng khác gì một tên hề nhảy nhót.
Đất nước đang phát triển, những người nắm quyền cũng phải tiến bộ theo. Giờ không còn là hai mươi năm trước, khi phần lớn dân chúng chỉ lo làm sao để bản thân không bị đói bụng, chẳng quan tâm kẻ cầm quyền là người tốt hay kẻ cặn bã.
Nhưng hơn hai mươi năm sống trong hòa bình, còn có tiêu chuẩn sinh hoạt ngày càng nâng cao, yêu cầu của người dân sẽ càng ngày càng nhiềụ Mọi người không chỉ cần một nhà lãnh đạo có năng lực, mà còn yêu cầu người đó phải có đạo đức chính trị.
Phụ nữ như quần áo?
Đừng quên rằng hơn một nửa dân số đất nước này là phụ nữ.
Tuy rằng thế giới này không có khẩu hiệu “Phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời”, nhưng ngày càng nhiều cha mẹ cho con gái học cấp ba, đại học. Chỉ cần phụ nữ có được sự độc lập về kinh tế, như vậy nữ quyền tất nhiên cũng sẽ dần được nâng cao.
Có lẽ qua mười năm hoặc là hai mươi năm, đàn ông nào dám nói phụ nữ như quần áo sẽ chỉ bị phụ nữ phỉ nhổ mà thôi.
"Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ."
Ngay cả điều cơ bản nhất là tu thân cũng không làm được, vậy loại đàn ông này có gì đáng giá ể cô coi trọng.
Tất nhiên, một kẻ như vậy, đừng nói đến việc làm bạn với vợ chồng cô, ngay cả chuyện mời đến nhà làm khách cô cũng không muốn.
La Đại Xuân bị Thư Viện liệt vào danh sách những người không thể giao thiệp.
Nhưng điều đó không có nghĩa là La Đại Xuân và vợ hắn ta cũng nghĩ như vậy.
Hai vợ chồng bọn họ một người đóng vai mặt trắng, một người đóng vai mặt đen.
La Đại Xuân đứng về phía Phó Minh Lan, hy vọng Cố Chấn Viễn ly hôn để cưới một người vợ tốt hơn.
Nhưng vợ hắn – Chu Hi – lại đứng về phía Thư Viện, phụ nữ và phụ nữ luôn dễ kết thân hơn, với thân phận của Cố Chấn Viễn, dù Thư Viện có là đồ ngu đi nữa, việc kết giao với cô vẫn có lợi cho con đường thăng tiến của chồng mình.
Huống hồ, với mối quan hệ giữa Cố Chấn Viễn và La Đại Xuân, Chu Hi cũng cho rằng chuyện nhà họ Cố mời vợ chồng họ đến Lan Viên làm khách chỉ là sớm hay muộn.
Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, tấm thiệp mời đến Lan Viên mà cô ta mong đợi vẫn không hề xuất hiện.
Chu Hi cũng nghĩ tới tự mình đến Lan Viên thăm hỏi, nhưng lại cảm thấy làm vậy sẽ khiến bản thân mất giá.
Dù gì thì cô ta cũng là một trí thức cao cấp từng du học nước ngoài, còn Thư Viện chỉ là một cô gái nhỏ ngay cả cấp ba cũng chưa học hết.
Nếu không phải vì Thư Viện lấy được Cố Minh Viễn, ai thèm quan tâm cô là ai chứ?
Nhưng bởi vì Thư Viện gả cho Cố Chấn Viễn, cho nên cô ta không thể không để tâm. Dù có coi thường Thư Viện đến đâu, cô ta cũng buộc phải hạ mình để kết giao.
Thư Viện hoàn toàn không biết suy nghĩ của Chu Hi, mà dù có biết cô cũng không để bụng.
Cô không tốt nghiệp cấp ba thì sao, Kiến thức, sự hiểu biết và khả năng ngôn ngữ của cô tuyệt đối vượt xa Chu Hi.
Đời trước cô đã sống hơn bốn mươi tuổi, từ ba mươi lăm tuổi trở đi, mỗi năm ít nhất cô cũng dành hơn chín tháng để du lịch ở các nước châu Âu và châu Mỹ.
Với bấy nhiêu năm trải nghiệm, đừng nói tiếng Anh, ngay cả tiếng Pháp, tiếng Đức tiếng Tây Ban Nha, cô cũng nghe – nói – đọc – viết thành thạo.
Huống chi, Thư Viện vốn dĩ không có ý định qua lại với Chu Hy, nên Chu Hi nghĩ gì về cô cũng chẳng quan trọng.
Nhưng như phía trước đã nói, kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
Thư Viện không có tính toán giao tiếp với Chu Hi, nhưng Chu Hi lại có ý này.