⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi đối với cô không có gì không hài lòng cả." Đương nhiên cho dù có không hài lòng cô cũng sẽ không nói. "Chỉ là cô không phù hợp với yêu cầu của tôi mà thôi."
Đây là ý gì?
Phó Minh Lan còn muốn hỏi, nhưng Thư Viện đã bế con gái lên lầụ
Ngồi trên xe lửa nhiều ngày như vậy, cô sắp mệt chết rồi, làm gì còn tâm trạng mà nói chuyện với người khác.
Thư Viện cho con gái ăn no, sau đó cùng con gái tắm rửa sạch sẽ thơm ngào ngạt, tiếp đó hai mẹ con nhau ôm ở trên giường cùng ngủ.
Còn với người chồng tiện nghi kia khi nào về, Thư Viện không để ở trong lòng một chút nào.
Chồng, trong vòng một trượng mới là chồng của mình.
Ở ngoài một trượng, vậy đừng suy nghĩ.
Đương nhiên không phải cô không có cảm tình với người chồng tiện nghi của mình, Dù sao đi nữa, sau một năm trao đổi thư từ, cô có ấn tượng tốt với người chồng tiện nghi này.
Nhưng cô cũng hiểu rõ, người chồng tiện nghi kia của cô có lẽ là người lãnh đạo mà đất nước yêu cầu, nhưng anh tuyệt đối không phải là người chồng tốt.
Nhưng đây cũng là đương nhiên, người chồng tiện nghi của cô không phải siêu nhân, dưới tình huống thời gian hữu hạn, thể lực hữu hạn, liền khó tránh khỏi được cái này mất cái khác, cho nên làm vợ của anh phải biết chăm sóc chính mình, bởi vì người chồng kia của cô không có thời gian, cũng không hiểu trái tim phụ nữ.
Cũng may người xuyên qua là cô, cô đã qua tuổi 40, cô trải qua biết bao gian khổ và không còn trái tim pha lê nữa, cô sẽ không rối rắm vấn đề ngu xuẩn chồng có yêu mình hay không.
Nguyên chủ là đóa hoa trong nhà ấm, bị người nhà bảo hộ quá tốt, mà cô tuy rằng cũng là một đóa hoa, nhưng cô đã sớm tiến hóa thành một đóa hoa ăn thịt người.
Nằm lên giường nhắm mắt lại, Thư Viện thực mau ngủ say.
Một giấc này cô cũng không biết chính mình đã ngủ bao lâu, thẳng đến khi cô bị vỗ tỉnh, sau khi cô mở mắt mới phát hiện trời tối, con gái cũng không ở bên cạnh mình.
Cô thấy một người đàn ông ngoài 30 tuổi, bề ngoài thoạt nhìn đĩnh đạc tinh anh ngồi bên mép giường. Đây là người chồng tiện nghi của cô, Cố Chấn Viễn.
"Viện Viện anh biết em rất mệt, nhưng em vẫn lên ăn một chút gì đó, rồi ngủ tiếp." Vẻ mặt Cố Chấn Viễn ôn nhu nói với cô vợ nhỏ của mình.
Sau khi Thư Viện ngáp một cái, nhìn Cố Chấn Viễn hỏi "Sở Sở đâu?"
"Anh đưa con cho Vương tẩu chăm sóc." Cố Chấn Viễn kéo Thư Viện từ trên giường lên.
Tuy rằng còn rất muốn ngủ, nhưng Thư Viện vẫn nghe lời từ trên giường bò dậy, vào phòng tắm xử lý bản thân đơn giản một chút, khi cô bước ra đã có tinh thần hơn rất nhiềụ
Cô thay một bộ sườn xám màu lam nhạt, lớp vải bó sát để lộ thân hình xinh đẹp của cô.
Không có gì ngạc nhiên khi cô nhìn thấy đôi mắt của Cố Chấn Viễn sáng lên.
Đi theo người chồng tiện nghi đi xuống lầu, tất cả thức ăn trên bàn cơm thoạt nhìn đều dễ tiêu hóa.
Thư Viện vốn tưởng rằng mình không có cảm giác thèm ăn, cũng bắt đầu có cảm giác thèm ăn.
Trong lúc ăn, Cố Chấn Viễn hỏi thăm về cuộc hành trình của hai mẹ con, Thư Viện cũng kể lại một số chuyện về con gái mà trước đó trong thư cô không viết.
Đối với một đôi vợ chồng đã một năm không gặp, con cái chắc chắn là chủ đề nói chuyện tốt nhất.
Hai người nói nói, đột nhiên Cố Chấn Viễn nhắc tới tới chuyện Phó Minh Lan.
"Nghe quản gia nói em không cần Phó Minh Lan, vì sao vậy?" Đối với việc cô vợ nhỏ của mình dùng người nào, kỳ thật Cố Chấn Viễn cũng không để ý, chỉ là cha của Phó Minh Lan quan hệ với anh khá tốt, gọi điện thoại tới hỏi anh mà thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡