Trương Trạch Thiên lại bị nghẹn lời, bàn tay siết chặt rồi thả lỏng, cuối cùng cũng nói thẳng mục đích mình đến.
“Em có chuyện gì cứ nhằm vào anh được không? Dao Dao và Xuyến Thiển đều vô tội, người có lỗi với em là anh, đừng chuyển nỗi hận anh lên người hai bọn họ!”
Anh ta tiến lên hai bước, ghì lấy bả vai Giang Mộng Nhàn, cảm xúc hết sức kích động, “Em nói cho anh biết, rốt cuộc em muốn thế nào thì mới đồng ý rút đơn kiện!”
Giang Mộng Nhàn nói ra điều kiện : “Bảo em gái anh đăng bài xin lỗi, hơn nữa bồi thường cho tôi năm trăm vạn.”
Quả nhiên là tìm đến Mạnh Hiểu bên kia không được, đến nơi này của Giang Mộng Nhàn lại thấy cửa đột phá.
Trương Trạch Thiên nhanh chóng từ chối : “Mộng Nhàn, em cũng biết, nhà họ Trương bọn anh là thế gia tại kinh đô, muốn bọn anh thừa nhận loại chuyện này là chuyện không có khả năng, anh cho em một ngàn vạn hơn nữa anh sẽ quay về bên cạnh em, em rút đơn kiện, chúng ta coi như đây là một hiểu lầm có được không? Anh sẽ không để ý đến chuyện quá khứ của em, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em, anh biết em vì sinh non mà cả đời này sẽ không sinh con được nữa, sau này chúng ta có thể nhận nuôi rất nhiều con, em biết không, anh vẫn còn rất yêu em.”
Sinh non? Lại còn không thể sinh được nữa? Lưu Xuyến Thiển lại chế thêm một phiên bản mới à?
Trong lòng Giang Mộng Nhàn vẫn không hề dao động, thậm chí còn có chút muốn cười, cười mình trước kia lại mù mắt yêu nhầm tên cặn bã này.
Cô hếch cằm lên, thong thả chỉnh lại gọng kính trên sống mũi, lãnh diễm cao quý cất giọng: “Ngại quá, giờ tôi đã gả cho một người đàn ông vừa già vừa xấu lại còn biến thái, lại còn một tay che trời kinh đô, nếu anh yêu tôi, cứ việc đi tìm lão già kia mà nói, nếu anh có thể còn sống mà trở về, tôi sẽ kính là là một trang hảo hán.”
“Ha!”
Người đàn ông vừa già vừa xấu vừa biến thái lại một tay che trời nào đó đang ở trong nhà hàng tình nhân dùng di động quan sát hiện trường trực tiếp phát ra một tiếng tán thưởng từ tận đáy lòng.
………..
1: Oán hận tra nam
Cái loại gia tộc mà còn coi thể diện quan trọng hơn cả mạng sống như nhà họ Trương này làm sao có thể cho một người phụ nữ từng 'sảy thai lại còn không thể sinh con được nữa' vào cửa đây? Làm thế chẳng phải tự giơ tay tát vào mặt mình hay sao?
Ngay cả chính bản thân mình còn không lừa được lại vẫn trông cậy vào việc có thể đi lừa người khác à? !
Trương Trạch Thiên nghe xong những lời Giang Mộng Nhàn nói, anh ta dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn cô tựa như vừa bị sét đánh trúng: “Mộng Nhàn, em vậy mà lại - - “
“Cam chịu đúng không?” Giang Mộng Nhàn ngẩng một góc 165 độ lên nhìn Trương Trạch Thiên cao một mét tám, giữa hai cánh môi đỏ tươi phun ra những lời nói lạnh như băng: “Bằng không anh cho rằng vì sao nhà họ Trương anh đã chặt đứt tất cả đường lui của tôi rồi nhưng tôi vẫn có thể thi đỗ vào đại học Kinh Đô? Loại phụ nữ có tư sắc như tôi muốn tìm một lão già có tiền dựa vào để được thi vào đại học Kinh Đô chẳng phải là chuyện thường tình sao, anh không phục à? Không phục thì anh cắn tôi đi!”
Cái vẻ mặt 'anh phản bội em nhưng anh vẫn còn yêu em' này của anh ta thật sự khiến cho người ta buồn nôn!
Sau khi gả cho Liên Hi Hoàn, Giang Mộng Nhàn mới phát hiện một chút chi tiết sự tình khi ấy, ví dụ như, chuyện cô bị đuổi ra khỏi trường học cũng có phần do người nhà họ Trương động tay động chân, sau khi cô bị đuổi học, hiệu trưởng tự bỏ tiền túi ra bồi thường cho cô mấy vạn tệ, nhưng vừa bị đuổi ra khỏi cổng trường là cô liền bị người ta cướp đi mất.
Khoảng thời gian đó trên người cô không một xu dính túi, không có đường để đi, có muốn về trường học cũng không được, muốn tìm một chỗ làm thêm nuôi sống chính mình nhưng có tìm bao nhiêu cửa hàng cũng không có cửa hàng nào chịu nhận cô.
Cô không chỗ dung thân, không nơi nương tựa, lưu lạc đến mức chỉ có thể ngủ ở gầm cầu, cô đã đến ngủ ở gầm cầu rồi mà vẫn còn bị đuổi cổ, cô chỉ có thể không ngừng di chuyển, không ngừng đổi chỗ ở, mỗi ngày đều sống trong lo lắng đề phòng.
Cô tưởng rằng cô đã xui xẻo đến mức uống ngụm nước đều cũng bị mắc răng rồi, hiện tại xem ra, có một số người là muốn dồn cô vào chỗ chết.
Đúng lúc này Hắc Bát gọi điện thoại đến, Giang Mộng Nhàn lấy điện thoại di động ra, đang quay đầu vừa đi vừa nghe máy, không nghĩ tới Trương Trạch Thiên bỗng nhiên giật bả vai cô lại : “Mộng Nhàn, em đang lừa anh đúng không? Em vẫn còn yêu anh, chúng ta vứt bỏ mọi thứ trở về như quá khứ được không em? Anh không nên vứt bỏ, không nên không để ý đến em, em trách anh đi, em hận anh đi!”
Trương Trạch Thiên cho rằng, Giang Mộng Nhàn nhất định là đang lừa anh ta, nếu cô thật sự gả cho người đàn ông vừa già vừa xấu nhưng có tiền trong miệng cô thì cô đã không lấy thân phận là sinh viên bình dân tiến vào đại học Kinh Đô rồi.
Giang Mộng Nhàn nhất định vẫn còn yêu anh ta, còn đang si ngốc chờ đợi anh ta, hiện tại tất cả những gì cô làm chính là vì muốn níu kéo anh ta, thế thì làm sao có thể gả cho người đàn ông khác được?
Giang Mộng Nhàn của hiện tại và Giang Mộng Nhàn của trước kia hoàn toàn chính là hai người, cô càng thêm mê người hơn, xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn, cũng lạnh lùng hơn, từ lúc cô xuất hiện, ánh mắt của anh ta chưa từng rời khỏi người cô.
……….
2: Oán hận tra nam
Trong nháy mắt đó, anh ta có một suy nghĩ, anh ta vẫn có thể bằng lòng đón nhận cô, hiện tại cô cũng đã là sinh viên của đại học Kinh Đô rồi, chỉ cần có thể tốt nghiệp đại học Kinh Đô, anh ta có thể sắp xếp cho cô tiếng vào làm việc tại tập đoàn Trương thị, trở thành phụ tá đắc lực của mình, sau khi cánh chim của anh ta đủ lớn, lớn đến độ có thể nắm giữ quyền hành nhà họ Trương ở trong tay thì đến lúc đó thân phận của cô cũng sẽ xứng với anh ta, bọn họ lại được ở bên nhau, sẽ không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản bọn họ được nữa.
Giang Mộng Nhàn hết chỗ nói nổi, Trương Trạch Thiên còn có thể nói được rõ ràng như vậy là anh ta đang ảo tưởng cô vẫn còn yêu anh ta cho nên đang giận dỗi với anh ta hay gì?
Được quan sát hiện trường trực tiếp này có không ít người, ví dụ như Hắc Bát chẳng hạn.
Anh ta lái xe, đứng ở một góc xó xỉnh cách đó không xa, trong điện thoại là video theo dõi, trực tiếp quay lại cận cảnh hiện trường.
Ở chỗ góc rẽ nào đó, một nữ sinh có vẻ ngoài như tinh linh cũng đang nhìn chằm chằm một nam một nữ kia, cô ta nắm chặt đôi bàn tay trắng như tuyết, móng tay ghim sâu vào trong lòng bàn tay đến mức rỉ máu mà chính mình vẫn không hay biết.
Lưu Xuyến Thiển thật sự rất hận, hận không thể xông lên giết chết Giang Mộng Nhàn, cô ta vốn đã đá cô ra khỏi thế giới của bọn họ rồi, vì sao cô vẫn còn quay về bên cạnh Trương Trạch Thiên? Cô có thể xứng đôi với Trương Trạch Thiên sao? Quả thực chính là nằm mơ giữa ban ngày!
Trương Trạch Thiên chỉ có thể là của mình cô ta!
Rõ ràng cô ta mới đúng bạn gái chính quy của Trương Trạch Thiên!
Nhưng nếu như hiện tại cô ta lấy thân phận chính thất xông lên chất vấn Trương Trạch Thiên sẽ chỉ khiến anh càng thêm phản cảm với cô ta mà thôi.
Lưu Xuyến Thiển thu lại ánh mắt âm hiểm, cô ta hít sâu một hơi, cố ý vấp chân đánh rơi một chai sữa chua.
Cạch!
Chai sữa chua rơi cộp xuống đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy, thành công xen vào không gian của đôi nam nữ nọ, Trương Trạch Thiên vừa quay đầu lại liền thấy Lưu Xuyến Thiển kinh hoảng, nước mắt rơi đầy mặt lại, đầu óc anh ta 'đoàng’ một tiếng nổ tung, sau đó trở nên trống rỗng.
Lưu Xuyến Thiển không nói một lời đã xoay người bi thương chạy ra ngoài, Trương Trạch Thiên thì không chút suy nghĩ đã đuổi theo : “Xuyến Thiển, em nghe anh giải thích!”
Lưu Xuyến Thiển : “Em không nghe em không nghe!”
Trương Trạch Thiên nhanh chóng bắt được tay Lưu Xuyến Thiển, nhanh chóng ôm cô ta vào lòng : “Xuyến Thiển, ẹm nghe anh giải thích, chuyện không phải như em nghĩ đâu!”