Cô làm bộ thẹn thùng : “Chồng à, sao anh có thể vậy, nếu đến trường học ở sẽ có ảnh hưởng không tốt đâu, không phải chúng ta đã bảo nhau là kết hôn ngầm thôi sao!”
Liên Hi Hoàn gật đầu : “Thế anh bảo Hắc Ngũ mỗi ngày lái máy bay đưa em đến trường vậy.”
Giang Mộng Nhàn vội vàng đáp : “Thế thì rêu rao quá, người ta cũng không muốn bị người chỉ trỏ đâu.”
Trong trường đại học Kinh Đô có quá nhiều kẻ có tiền, nhưng thật ra người thật sự ngồi máy bay đến trường không nhiều lắm, sân bay kinh đô được quản chế cực kỳ nghiêm ngặt, kẻ có tiền chưa chắc đã mua được máy bay, cũng chưa chắc đã lấy được giấy phép lái máy bay, đặc biệt còn là đén trường đại học Kinh Đô này.
Chỉ có gia tộc quyền quý mới có khả năng lấy được tư cách này, mỗi lần có ai đó đến trường bằng máy bay, vậy thì nhất định là đại gia trong đại gia, nhất định sẽ trở thành đối tượng nịnh bợ của toàn trường.
Giang Mộng Nhàn tạm thời không muốn cao kênh kiệu như vậy, miễn cho bị người ta đào ra chuyện gả cho một lão già lắm tiền.
Thấy cô chậm chạp không ra chiêu, Liên Hi Hoàn biết báo con nhà anh đã nghĩ kỹ rồi.
Thế thì để anh ra chiêu !
Anh vẫy tay với cô: “Gà Con, đến đây ngồi!”
Anh vỗ bên mình, ý bảo Giang Mộng Nhàn đến.
Giang Mộng Nhàn không tình nguyện đến ngồi, tại nơi Liên Hi Hoàn không nhìn thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn lại.
Cô ngồi xuống bên cạnh Liên Hi Hoàn, giả bộ ngoan ngoãn nhìn anh, tay ôm cổ anh.
Liên Hi Hoàn vừa đến đã động tay động chân, một bàn tay ôm eo cô, tay còn lại sờ loạn khắp nơi, lại còn cố ý khoa trương chu môi lên hôn miệng nhỏ của cô.
Giang Mộng Nhàn hoảng lùi về sau, theo bản năng lấy tay chặn cái miệng của anh : “Ông xã, người ta còn chưa lau son môi...”
Liên Hi Hoàn thôi chu môi, cầm khăn ăn tự mình lau miệng cho cô : “Nào, ông xã lau cho em.”
Hai ba cái là lau sạch son môi Giang Mộng Nhàn mới vừa bổ sung, sau đó cố ý hôn cô, lại còn khép mắt lại tỏ vẻ say mê.
Giang Mộng Nhàn nhìn cái miệng càng ngày càng gấn kia, hoảng sợ cứ như vừa chạm phải c**.
Ai biết cái tên biến thái này hôn xong có lấy đâu ra một con lươn hay không?
Làm sao bây giờ, sắp phải hôn rồi !
Trong cái khó ló cái khôn, Giang Mộng Nhàn thét một tiếng kinh hãi : “Á!”
…………
2: So chiêu
Sau đó vẻ mặt thống khổ ôm bụng.
Liên Hi Hoàn vội hỏi : “Làm sao vậy?”
Giang Mộng Nhàn mặt đỏ như máu : “Cái kia, ông xã, hôm nay người ta có đến hơi nhiều, em đi vệ sinh chút.”
Liên Hi Hoàn cũng thoải mái thả cô đi toilet.
Giang Mộng Nhàn chạy đi như một trận gió.
Chờ cô vừa chạy đi, Liên Hi Hoàn cầm điện thoại, trực tiếp chuyển đến camera theo dõi, anh thấy vừa rồi tại nơi anh không thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Mộng Nhàn nhăn nhó, lúc thiếu chút nữa bị hôn thì vẻ mặt đầy bất lực.
“Ha ha ha ha, thật sự quá đáng yêu !” Giang Mộng Nhàn mới 19 tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn còn rất non nớt, bộ dáng mềm mại, vừa rồi biểu tình xoắn xuýt kia thật sự quá đáng yêu luôn.
Liên Hi Hoàn cười to một trận, càng nhìn càng cảm thấy thú vị.
Lúc này Giang Mộng Nhàn trốn trong WC thiếu chút nữa thì hỏng người.
Thật nhưng chẳng bằng về gầm cầu ở thật, có đói bụng cũng không sợ bị lươn chơi chết!
Ai ai ai, thật hoài niệm ngày tháng Liên Hi Hoàn không có ở đây.
Cô chậm rãi thay một cái băng vệ sinh mới, chỉ hận một tháng mình không có được kỳ kinh cả ba mươi ngày.
Đi wc xong cô chạy ra soi gương, trong đầu không quên nghĩ cách.
Lần trang điểm này hết nửa giờ, Liên Hi Hoàn một ngày kiếm tỷ bạc đang dùng máy tính xử lý một số chuyện.
Giang Mộng Nhàn vừa về đến là vẻ mặt khó chịu ngồi bệt lên ghế dựa, giọng nói yếu ớt : “Ông xã, chúng ta vẫn nhanh trở về đi thôi, bụng em rất khó chịu!”
Ha!
Ban ngày trong trường học thì sinh long hoạt hổ, vừa đến trước mặt anh liền biến thành Lâm Đại Ngọc rồi.
Tiếc là không làm gì được, hiện tại cô có dì cả hộ thể, anh muốn làm gì cũng không làm được.
Ván này coi như anh thua.
Không có dì cả, anh còn có thể ra chiêu!
Liên Hi Hoàn tiến lên hai bước, bế cô theo kiểu bé công chúa: “Nào, ông xã ôm em đi.”
Lúc ôm người lên, anh còn đặt nhẹ lên trán cô một nụ hôn, vô cùng thân thiết nhưng không liên quan gì đến tình dục.