⬅ Trước Tiếp ➡
Ai chẳng biết Audi Distin có chỗ dựa vững chắc chứ, nếu ai dám gây chuyện ở trong này rất có khả năng sẽ bị đuổi ra khỏi nơi này một cách thê thảm.
Audi Distin có mấy khu vực săn bắn cùng trung tâm bắn súng hợp pháp hiếm có của kinh đô thậm chí là toàn Trung Quốc, bối cảnh hùng hậu không giống bình thường.
Đã từng có mấy cậu ấm nhà giàu có thế hệ thứ hai đến Audi Distin gây chuyện, ỷ vào mình có chỗ dựa vững chắc mà dám đánh huấn luyện viên thể hình ngay tại nơi này, kết quả là bị mấy huấn luyện viên cơ bắp đánh cho mặt mũi bầm dập tại chỗ, còn bị ném ra ngoài vô cùng chật vật, sau đó cả gia tộc này đều bị Audi Distin cho vào danh sách đen.
Nghe nói, cậu ấm nhà giàu nọ rất không phục, muốn vận dụng thế lực của cha mình để trả thù Audi Distin, nhưng không đợi anh ta ra chiêu, cha anh ta liền ngã ngựa, sau chuyện đó lại càng không có dai dám động đến Audi Distin.
Trương Dao Dao cũng biết hiện tại không thể lỗ mãng, nhưng cô ta lại nuốt không trôi cơn giận trong lòng kia, cho nên tức giận đến mức toàn thân phát run.
Bỗng nhiên, nghe thấy Lưu Xuyến Thiển vui sướng lên một tiếng khi thấy người gặp họa: “Thì ra Giang Mộng Nhàn là đến đây để làm thêm ha!”
Cô ta vừa nói như vậy, Trương Dao Dao mới như giật mình bừng tỉnh, Giang Mộng Nhàn thế mà lại đến phòng tập thể hình để làm thêm!
Nhà họ Trương vừa mới phải bồi thường cho cô năm trăm vạn tệ xong, theo lý thì cô không nên đến phòng tập thể hình để làm thêm mới đúng, nhưng cô thật sự lại đến đây để làm thêm thật!
Cách duy nhất để giải thích chính là, năm trăm vạn kia cô đã tiêu hết không còn một đồng, thế nay cũng đủ để nhìn ra, quan hệ của cô và người đứng sau lưng cô tệ đến mức nào, thì ra cô cũng chỉ là một quân cờ bị đối thủ cạnh tranh của nhà họ Trương lợi dụng để đối phó nhà họ Trương mà thôi.
…………
2: Tôi không lau
Hiện tại chuyện vu oan cho cô mang thai cũng đã qua, nhà họ Trương cũng đã dẹp yên chuyện này, cô đã không còn giá trị lợi dụng đối với người chống lưng cho cô, thậm chí rất có thể cả thù lao được trả để làm một con chó trung thành cho người ta cũng chưa lấy được!
Giây phút đó, trong đầu Trương Dao Dao thật sự vô cùng khoái trá, cảm giác ưu việt khi sinh ra được làm con cháu nhà giàu bỗng dưng trỗi dậy, cô ta đi nhanh đến đại sảnh phòng tập thể hình, cố ý đi đến trước mặt Giang Mộng Nhàn, nếu cô đến đây để làm thêm kiếm tiền sinh hoạt thì cô ta có cả trăm ngàn cách để hành hạ cô.
Giang Mộng Nhàn vẫn đang trò chuyện vui vẻ cùng Triệu Tiểu Tĩnh, hai người đang cùng nhau thảo luận về tiết học kinh tế của ngày hôm qua, thảo luận từ ‘quyền lợi của người tiêu dùng' đến 'ý nghĩa tồn tại của thế giới trong đời sống’, hai học bá giao chiến, trận đấu diễn ra hăng say kịch liệt, không nghĩ tới, Trương Dao Dao và Lưu Xuyến Thiển cứ thế xuất hiện tại trước mặt cô.
“Dân đen quả nhiên chính là dân đen, cho dù có thi đỗ vào đại học Kinh Đô cũng vẫn chỉ có mệnh đi hầu hạ người khác!” Trương Dao Dao vừa tới đã thọc gậy bánh xe.
Giang Mộng Nhàn đại khái biết cô ta đã hiểu lầm chuyện gì nhưng cô lại chỉ nhún nhún vai, không thừa nhận cũng không phủ nhận : “Dựa vào sức lao động của mình để kiếm cơm, không có gì là tiện hay không tiện cả.”
Trương Dao Dao cười lạnh : “Thế nào? Nhà họ Trương chúng tôi cho cô năm trăm vạn mà cô đã nhanh chóng tiêu sạch rồi hả? Hay căn bản là cô không nhận được một cắc nào!”
Giang Mộng Nhàn thành khẩn gật đầu : “Cô đúng là biết nhiều thật, tôi đúng là đã tiêu hết rồi.”
Năm trăm vạn kia còn không đủ tiền chi ra để mời Mạnh Hiểu làm luật sư biện hộ, nhưng Liên Hi Hoàn có sản nghiệp lớn, không cần dùng đến năm trăm vạn kia của cô, Mạnh Hiểu cũng không nhắc lại chuyện tiền phí này, năm trăm vạn kia tự nhiên sẽ rơi vào túi tiền riêng của cô rồi, còn về số tiền thì hiện tại nó đã bị cô mang đi mua mấy bất động sản tại ngoại thành đường vành đai 6 rồi, hơn nữa cô còn tốn không ít tiền mua thêm những cửa hàng ở vùng gần đó.
Căn cứ theo thông tin có được từ Hắc Bát, Liên Hi Hoàn nhận thầu một tuyến đường sắt ngầm tại vùng gần đó, còn xây một trung tâm thương mại và một đống Offices tại vùng gần đó, hơn nữa còn xây dựng cả bến tàu, tại cái nơi chim không bay qua đó đã sắp trở thành trung tâm kinh tế thứ hai của kinh đô rồi.
Ban đầu Liên Hi Hoàn cho cô mấy mươi triệu cô vẫn chưa dùng hết, anh vừa về lại cho cô thêm mấy triệu tiền tiêu vặt nữa, hiện tại cô cũng đã giàu đến chảy mỡ, nhìn tổng số con số không trên chi phiếu, không dưới một lần cô nghi ngờ giá trị tiền tệ đã giảm đến mức lạm phát, mua một gói khoai tây chiên cũng cần cả một bao tiền.
Trương Dao Dao cười nhạo một tiếng, không chút lưu tình chọc thủng chân tướng : “Cô không đắc ý được lâu nữa đâu, cô cùng lắm cũng chỉ là một con cờ bị đối thủ cạnh tranh của nhà họ Trương dùng qua một lần liền vứt mà thôi! Hiện tại cô đã không còn dùng được nữa, chờ mọi chuyện trôi qua, nhà họ Trương chúng tôi muốn giết chết cô quả thật là dễ như trở bàn tay.”
…………
3: Tôi không lau
Giang Mộng Nhàn không muốn nhiều lời với cô ta, giờ tập luyện của cô đã đến rồi, cô dùng khăn mặt lau mồ hôi, uống một ngụm nước sau đó chạy đến phòng tập luyện.
Thấy cô lại dám coi thường mình như vậy, Trương Dao Dao giận tím mặt, trong mắt thoáng qua ánh sáng lạnh, cô ta mở nắp lọ nước trái cây cầm trong tay, sau đó đổ hết nó ra sàn, nháy mắt trên đất đầy nước đọng.
Giang Mộng Nhàn quay đầu, khó hiểu nhìn hành động của cô ta, cái loại nước trái cây này hình như là ba mươi đồng một lọ thì phải!
Thật đúng là người có tiền mà, cô thì lại còn tiếc một chai nước khoáng 5 tệ đây.
Hành động này của Trương Dao Dao thành công hấp dẫn ánh mắt của mọi người, Trương Dao Dao cười khoái ý, ném cái chai trong tay đi, từ trên cao nhìn xuống Giang Mộng Nhàn nói: “Cô nhìn cái gì vậy? Còn không mau lau sạch sàn nhà đi? Sinh viên part-time!”
Ba chữ sinh viên part-time như bị cô ta gằn từng chữ một.
Giang Mộng Nhàn cô là cái thá gì chứ, cùng lắm cũng chỉ là một con chim sẻ muốn được gả vào nhà họ Trương vừa có quyền vừa có thế lại giàu có mà thôi, cho dù có thi đỗ vào đại học Kinh Đô thì cô vẫn phải mang cái mệnh thối nát, vĩnh viễn chỉ có thể phủ phục dưới chân làm con chó cho cô ta!
Không, cô ngay cả một con chó cũng không bằng!
Ở trong mắt Trương Dao Dao, cô chính là một kẻ có số mệnh thối nát, cô ta có thể bố thí cho cô một ánh mắt coi như đã rất nể tình cô rồi.
Bởi vì bị Giang Mộng Nhàn 'hãm hại' mà Trương Dao Dao bị mất hết thể diện, cô ta chỉ hận không thể lập tức giết Giang Mộng Nhàn, cô ta mong mỏi để chờ đến ngày cô hèn nhát quỳ gối xuống dưới chân cô ta, cô ta nhất định sẽ hung hăng đá vào đầu kẻ dơ bẩn này một cước.
Giang Mộng Nhàn xoay người, không thèm quan tâm đến cô ta.
Trương Dao Dao thấy cô vậy mà chẳng thèm ngó ngàng tới cô ta, cứ thế xoay người rời đi thì cực kỳ giận dữ, cô ta cao giọng quát : “Đây là thái độ mà một nhân viên phục vụ của Audi Distin đối đãi với khách hàng sao!”
Giang Mộng Nhàn vẫn không quay đầu mà rời đi, Triệu Tiểu Tĩnh vừa thấy tình huống này thì sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vừa khéo lại đang vào thời gian mình chịu trách nhiệm, cô nàng lập tức cầm khăn lông lớn đến quỳ trên mặt đất lau sạch chỗ nước trái cây kia.
Trương Dao Dao dùng đầu giày cao gót nhọn hoắt hất phăng cái khăn lau của Triệu Tiểu Tĩnh đi, hai mắt đỏ đậm nhìn bóng lưng Giang Mộng Nhàn, đầu óc không khống chế được mà mà hét chói tai : “Giang Mộng Nhàn, cô có nghe thấy không hả, tôi muốn cô lau sạch sẽ chỗ nước bẩn này!”
Một tiếng hét chói tai kia vang vọng khắp đại sảnh của Audi Distin, cả đại sảnh phòng tập thể thao vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh hẳn, tất cả mọi người cùng nhìn về phía Trương Dao Dao và Giang Mộng Nhàn, chuyện bọn họ kiện cáo ra toàn vô cùng nổi tiếng, tạo thành xôn xao không nhỏ trong giới nhà giàu, lúc này bọn họ đều vây đến chờ được xem kịch vui.
Dưới ánh mắt chú ý của vô số người, Giang Mộng Nhàn vẫn nhàn nhã rời đi như thường, cũng không thèm quay đầu lại, trước kia cô bởi vì Trương Trạch Thiên mà vẫn luôn cẩn thận đối đãi với vị tiểu thư ương ngạnh này của nhà họ Trương, hiện tại, cuối cùng cô đã có thể đứng thẳng lưng, đúng lý hợp tình nói ra một câu mà cô đã muốn nói từ rất lâu trước kia: “Tôi, không lau!”
…………
 
⬅ Trước Tiếp ➡