⬅ Trước Tiếp ➡
Kỳ thật, lần này nhà họ Lộ bắt Lộ Nam cưới vợ, chỉ là vì xung hỉ, sau này vận mệnh còn dâu, càng là khó nói.
Huống chi, bối cảnh nhà họ Lộ cũng vô cùng khó nhằn.
Người ta đều đồn Lộ Năm thích đàn ông, nguy hiểm như vậy, ông ta đâu thể nào để tiểu Noãn đi mạo hiểm.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là Tô Bắc nhất thích hợp.
Rốt cuộc, người bình thường căn bản phân không rõ Tô Noãn cùng Tô Bắc, đến lúc đó, hắn chỉ cần một mực chắc chắn, Tô Bắc chính là con dâu mà nhà họ Lộ chỉ định.
Dù sao Tô Bắc cùng Tô Noãn lớn lên giống nhau, nhà họ Lộ cũng sẽ không cố tình truy cứu.
Tô Bắc một người ngồi ở trong phòng, thần sắc tái nhợt.
Năm năm thời gian, cô cho rằng chính mình đã sớm là kim cương khó bị đánh vỡ, ít nhất, sẽ không vì người Tô gia mà khổ sở.
Chính là, cô chung quy đã sai rồi, hơn nữa là mười phần sai.
Bọn họ chung quy, vẫn có thể xúc phạm tới cô, hơn nữa, là hung hăng thương tổn.
Nghe được ngoài hành lang có tiếng bước chân, Tô Bắc hạ mắt, thần sắc hơi hơi ngưng trọng.
Tương lai binh đến tướng chặn, nước tới núi ngăn, đi một bước xem một bước đi!
Thật sự không được, kết hôn rồi, nàng nghĩ cách ly hôn đi!
Nghĩ đến đây, Tô Bắc tâm cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Cửa phòng bị đẩy ra. Đập vào mắt cô chính là đôi giày da chế tác thủ công của Italy. Đôi giày được lau chùi bóng loáng, tựa hồ có thể soi gương. Tô Bắc chậm dãi nâng mắt, nhìn tới trước mặt là một người đàn ông anh tuấn.
Hắn mặt vô biểu tình nhìn cô, mở miệng nói: "Tô tiểu thư, chào cô. Tôi là Vân Phàm, trợ lý của Lộ Tổng. Hôm nay Lộ tổng không được khỏe, cho nên tôi thay thế ngài tới đây đón dâu."
Tô Bắc nháy mắt trào phúng cười ra tiếng. Cô là thay thế xuất giá, đối phương là tìm người thay thế đón dâu, quả thực chính là tuyệt phối a! Nếu là thay thế đón dâu, Tô Bắc cũng không nghĩ khó xử đối phương. Cô chậm rãi đứng lên, mặt không biểu tình mở miệng: "Vậy đi thôi!"
Vân Phàm hơi hơi có điểm kinh ngạc. Hắn vốn dĩ cho rằng, hắn thay thế Lộ tổng tới đón dâu, đây là vô cùng không tôn trọng với đối đối phương. Khẳng định sẽ nháo lớn, thậm chí sẽ loạn không gả. Nhưng đối phương bình tĩnh giống như nước hồ phẳng lặng, làm hắn có điểm mù mịt. Chẳng qua, nếu Tô Bắc đã nói đồng ý đi thì hắn cũng không phải tự mình tìm thêm việc làm gì. Vân Phàm chủ động đi trước dẫn đường, đưa Tô Bắc vào trong xe đón dâu.
Suốt chặng đường, tâm tình Tô Bắc vô cùng buồn bực, nặng nề. Nguyên nhân rất đơn giản. Tuy rằng là thế gia, nhưng đã ai từng gặp cảnh kết hôn mà chỉ có cô dâu như này sao? Hơn nữa, lại là kết hôn theo hình thức truyền thống, bái thiên địa, chùm khăn voan đỏ.
Khi nàng được đưa tới nhà họ Lộ thì bị thay khăn váy cưới hiện đại bằng khăn voan đỏ cùng hỉ phục truyền thống. Tô Bắc bị khăn voan che kín suốt một ngày, cô giống như con rối gỗ bị giật dây, mặc người lôi lôi kéo kéo.
Lăn lộn suốt một ngày, Tô Bắc mệt tới nỗi xương cốt đều sắp gãy, hết thảy nghi thức mới kết thúc. Cô bị đưa vào phòng tân hôn. Tô Bắc hồi tưởng lại mọi chuyện trải qua hôm nay, trong lòng có điểm hốt hoảng. Hôn lễ này giống như nghi thức tế điện thì đúng hơn, căn bản không cảm nhận được một chút vui mừng nào.
Nhìn căn phòng bố trí toàn bộ một màu đỏ sậm, trong lòng Tô Bắc nặng nề như rót chì, áp lực không thở nổi. Cô ngồi trong phòng ngót hai giờ, lúc này mới nghe thấy bên ngoài tựa hồ có tiếng bước chân tới gần. Từng bước, từng bước giống như đạp ở trong lòng Tô Bắc mà tới.
⬅ Trước Tiếp ➡