Trợ lý hiệu trưởng thấy Nguyễn Manh Manh dễ nói chuyện như vậy, trong lòng đối với đứa bé này, ngược lại nhiều hơn mấy phần thiện cảm.
Vừa nãy bài thi kia là anh tự mình chấm, tuy rằng không biết lý do, nhưng nhìn ra được kỳ thực Nguyễn Manh Manh là cố ý không động tới bài thi tự luận kia.
Đứa nhỏ này, nếu như chịu tập trung, tiền đồ nhất định không thể coi thường.
Nguyễn Manh Manh đã mở miệng, Lăng Bắc tự nhiên không tiện nói thêm gì nữa. Giúp Nguyễn Manh Manh làm thủ tục cuối cùng, anh nhân lúc trợ lý đi ra ngoài, dành thời gian hỏi.
"Manh Manh tiểu thư, mới vừa rồi cô nói cái gì mà 'Ba dài một ngắn, ba ngắn một dài' kia đều là thật sao?"
"ừm, đương nhiên." Nguyễn Manh Manh gật đầu, "Có điều đó cũng phải tùy người, không phải người nào cũng có hiệu quả."
"Ha, tùy người. Mỗi người còn có sự khác biệt?" Lăng Bắc nghĩ đến mình nhiều lần đều không qua được sát hạch thăng chức, nếu như có bí quyết này, thưởng cuối năm liền có thể tăng gấp đôi.
"Đương nhiên là không giống nhau, còn phải nhờ vận may nha. Vận may của mỗi người đều không giống nhau, giống như tôi chơi game xoay một cái sẽ ra SSR, skin xưa nay không cần mua, chỉ dựa cả vào đánh mà có được, ngay cả mặc một thân trang bị cũng vậy, tôi tấn công dữ dội tỷ lệ đều cao hơn đối phương. Kỷ lục cao nhất là uống nước, ngay cả uống chai thứ 18 cũng có thể 'Lại thêm một chai nữa'. Có loại vận may lớn này, mới có thể chơi giống như tôi vừa nãy."
"Ây. . . Là, thật sao?" Lăng Bắc trợn mắt ngoác mồm.
Nhất thời cảm thấy Nguyễn Manh Manh trước mắt dường như cao lớn hơn rất nhiều, giống như toàn thân đều tỏa hào quang.
Vận khí như vậy, nếu như đi mua vé xổ số, chẳng phải là sẽ giàu to sao!
"Bạn học Nguyễn, đây là sách giáo khoa của cô, đây là thẻ học sinh của cô, tôi đã thông báo giáo viên Lý - chủ nhiệm lớp cô, cô đến văn phòng lầu bốn tìm cô ấy là được. đồng phục học sinh của cô, khoảng chừng một tuần lễ sau là có rồi, đến lúc đó chủ nhiệm lớp sẽ đưa cho cô."
Trợ lý hiệu trưởng quay lại , cắt ngang cuộc đối thoại của bọn họ.
Nguyễn Manh Manh tiếp nhận đồ vật cất vào túi sách, nói cám ơn với đối phương.
Sau đó nói với Lăng Bắc : "Tôi đi báo danh trước, tan học tôi sẽ tự mình trở về, không cần bảo tài xế tới đón tôi."
"A, tiểu thư, nhưng. . ." Lăng Bắc còn chưa nói xong, Nguyễn Manh Manh đã không quay đầu biến mất ở cuối hành lang.
Nhìn thấy bóng lưng Nguyễn Manh Manh biến mất, Lăng Bắc suy nghĩ một chút, nói với trợ lý phía sau, "Chuyện Lệ thiếu đưa người vào Trí Học , tạm thời đừng để bên ngoài biết. Ý của Lệ thiếu, mong nhà trường sẽ hiểu."
Vừa bắt đầu Lăng Bắc không hiểu tại sao thiếu gia không tự mình ra lệnh hoặc là trực tiếp liên hệ hiệu trưởng, nhưng bây giờ, anh đã hiểu.
Với thành tích này của tiểu thư Manh Manh, chỉ có thể vào lớp 13, chắc là thiếu gia là sợ mất mặt.
Trợ lý hiệu trưởng hơi sững sờ, lập tức hiểu rõ gật đầu, "Ngài yên tâm, tôi biết nên làm như thế nào."
Xem ra đối với bạn học Nguyễn vừa nãy kia, không cần chăm sóc quá nhiều.
Tuy rằng mang danh của Lệ thiếu, nhưng chỉ sợ, cũng chỉ là sự cố ân tình mà Lệ thiếu từ chối không được thôi.
Cứ như vậy, Nguyễn Manh Manh chính thức bước vào Trí Học, bắt đầu cuộc đời học lại lớp 12 lần thứ ba của cô.
Trong lớp học cao trung, chủ nhiệm lớp 13, giáo viên Ngữ Văn - Lý Tú Lệ đang đánh giá Nguyễn Manh Manh trước mắt.
Cô ấy híp mắt lại, dùng một loại giọng điệu tìm tòi nghiên cứu hỏi: "Nguyễn Kiều Kiều lớp 1 của chúng ta, em ấy và em có quan hệ gì?"
Cô chủ đáng yêu cứu người
Nguyễn Manh Manh nheo mắt lại, không nghĩ tới cô đến báo danh, câu nói đầu tiên đối phương hỏi đến lại là cái này.
Cô không khỏi đánh giá chủ nhiệm lớp trước mắt.
Vị giáo viên Ngữ Văn gọi là Lý Tú Lệ này, tuổi không trẻ, ít nhất bốn mươi trở lên hơn nữa vừa nhìn là loại người rất nghiêm túc rất chuyên nghiệp.
Giáo viên như vậy, cũng không giống người cố ý gây sự.
"Giáo viên Lý, chuyện này có liên quan gì tới việc em báo danh nhập học sao?" Vẫn không trực tiếp trả lời, Nguyễn Manh Manh lựa chọn tránh nặng tìm nhẹ.
Lý Tú Lệ vốn là mặt nghiêm túc, càng lạnh hơn.
Cô ta dừng một chút, thay đổi câu hỏi: "Vậy Nguyễn Thi Thi thì sao, cô biết Nguyễn Thi Thi không?"
Vừa nghe đối phương nhắc tới tên chị gái mình, hô hấp của Nguyễn Manh Manh trong nháy mắt chậm lại.
Chị cô cũng đã từng học ở Trí Học, còn là nhân vật huyền thoại của Trí Học.
Nguyễn Thi Thi 13 tuổi liền nhảy lớp tiến vào trường trung học phổ thông Trí Học, trực tiếp học lớp 12, chỉ dùng thời gian một năm liền thi vào đại học danh tiếng nước ngoài, lại dùng 3 năm thành công lấy bằng MBA -Thạc sĩ quản trị kinh doanh từ nước ngoài trở về.
Tuy rằng chị ấy chỉ học ở trường trung học phổ thông Trí Học một năm, nhưng Nguyễn Manh Manh nghe Mộ Cảnh Hành nói, chị cô ở trường Trí Học này, là có một đống lớn fans ham mộ.
"Cô ấy là chị gái tôi." Đối với chuyện liên quan tới Nguyễn Thi Thi, Nguyễn Manh Manh ngược lại không chút do dự thừa nhận.
Đó là chị của cô, người mà đời này cô quan tâm nhất.
Không giống Nguyễn Kiều Kiều, ngay cả dính líu một chút tới cô ta, cô cũng không vui.
"Nói như vậy, Nguyễn Kiều Kiều thuộc lớp một kia, chính là em gái em?"
Lý Tú Lệ làm Nguyễn Manh Manh nhíu mày lại.
Cũng là bởi vì như vậy, cô mới càng thêm không muốn đến học Trí Học. Chuyện gì cũng muốn dính líu quan hệ với con gái rơi kia, làm cho cô rất là căm ghét.
Nguyễn Manh Manh không trả lời, Lý Tú lệ coi như cô ngầm thừa nhận.