⬅ Trước Tiếp ➡
Sau năm tiếng động lớn, năm người xông lại, tất cả đều ngã trên mặt đất đau khổ kêu rên.
"Không biết tự lượng sức mình." Nguyễn Manh Manh khịt mũi coi thường đối với những người này.
Chỉ có thể ỷ nhiều người bắt nạt ít người, xem ra Trí Học có rất nhiều kẻ cặn bã như vậy.
Cô xoay người đỡ Mộ Cảnh Hành miệng còn chữ O mắt chữ A, chưa lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ dậy.
Mãi đến khi hai người thoáng đi xa, Mộ Cảnh Hành mới đột nhiên hiểu ra.
"Manh Manh, không phải mình đang nằm mơ chứ? Đúng là cậu. . . Cậu lại đặc biệt chạy tới Trí Học cứu mình? !" Khuôn mặt sùng bái và mắt sáng như sao của Mộ công tử bột, hận không thể ôm Nguyễn Manh Manh khóc rống.
Nguyễn Manh Manh không nói gì, "Không phải mình đặc biệt cứu cậu, chỉ là trùng hợp. Mình. . . Ngày hôm nay mình chuyển trường đến Trí Học."
"Cái gì, cậu chuyển tới trường học của chúng mình?" Trên mặt Mộ Cảnh Hành khiếp sợ, còn Nguyễn Manh Manh như đã đoán trước.
Bởi vì khi còn bé, cô không thích loại trường học quý tộc này, không thích đi học cùng một trường với Nguyễn Kiều Kiều, Mộ Cảnh Hành đã sớm biết.
Chỉ là, Nguyễn Manh Manh không phát hiện, trên mặt Mộ Cảnh Hành trừ khiếp sợ ra, còn có sự lo lắng chợt lóe lên.
Loại lo lắng kia, cứ như là rất không hy vọng Nguyễn Manh Manh chuyển tới trường này.
Kinh động đến Lệ thiếu
"Đừng nói chuyện của mình nữa, nói chuyện của cậu đi." Nguyễn Manh Manh không muốn nhắc tới nguyên nhân mình chuyển trường, vì chuyện đó sẽ dính dáng đến mẹ của cô.
"Không phải từ trước đến giờ cậu sống rất cởi mở sao, chỉ mấy người kia, làm sao dám tìm cậu gây phiền phức?"
"Thôi, đừng nói." Mộ Cảnh Hành không vui chẹp chẹp miệng, "Còn không phải đều bởi vì Cố Huyễn. Anh ta và Nguyễn Kiều Kiều - đôi cẩu nam nữ không biết xấu hổ kia, sợ chuyện họ cấu kết với nhau làm việc xấu bị người nói huyên thuyên, liền bịa đặt ở bên ngoài."
"Rõ ràng mọi người đều biết chuyện của cậu và Cố Huyễn, cậu mới là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Cố Huyễn. Nhưng bây giờ những người kia nhận được chỗ tốt từ Cố Huyễn và Nguyễn Kiều Kiều, liền nói, từ nhỏ cậu đã đố kị Nguyễn Kiều Kiều, biết cô thích Cố Huyễn, vì vậy cố ý giành đối tượng em gái mình thích, cố chấp quấn quít lấy Cố Huyễn."
"Mình nhìn không được, cãi với bọn họ vài câu, xem như là triệt để làm ầm lên với Cố Huyễn."
Sau đó, không cần Mộ Cảnh Hành nói tiếp, Nguyễn Manh Manh đều hiểu.
Cô và Mộ Cảnh Hành, Cố Huyễn cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Cố Huyễn sinh cùng năm với cô, hơi lớn hơn cô một chút, Mộ Cảnh Hành thì nhỏ hơn hai bọn họ một tuổi.
So với Mộ Cảnh Hành chỉ có thể xài tiền của ba mẹ, cả ngày sống phóng túng, thì Cố Huyễn đương nhiên là đã lên đại học, bắt đầu tiếp xúc với công việc ở công ty, càng có tiếng nói.
"Quên đi, bây giờ mình chỉ muốn điều tra rõ ràng chuyện của chị mình, hai người bọn họ thích nói thế nào thì nói thế nấy. Đi, cậu dẫn mình đến phòng học đi, mình cùng lớp với cậu."
"A, cậu cùng lớp với mình? Vậy đi thôi." Mộ Cảnh Hành nghe được Nguyễn Manh Manh muốn đến phòng học, dường như có hơi mất tập trung.
Anh nhìn Nguyễn Manh Manh, lại cúi đầu, liếc mắt nhìn lại cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
*
Cùng lúc đó, một bên khác.
Lăng Bắc làm thỏa đáng tất cả, đang báo cáo công tác cho Lệ Quân Ngự.
"Thiếu gia ngài yên tâm, chuyện trường học đều xử lý xong. Lớp 13 tuy hơi kém một chút, nhưng tiểu thư nói cuộc thi lần sau cô ấy sẽ. . ."
"Lớp 13?" Trong ống nghe điện thoại di động, truyền đến một giọng trầm thấp lạnh lẽo.
Giọng điệu lạnh nhạt, nhưng trong tiếng nói trầm thấp mơ hồ mang theo chất vấn này, lại làm cho Lăng Bắc không nhịn được rùng mình một cái.
"Vâng, là lớp 13. . . Trí Học nói đây là quy tắc của bọn họ, vào trường học nhất định phải căn cứ thành tích khảo sát để chia lớp. Tiểu thư, thành tích của tiểu thư, chỉ có thể vào lớp 13."
"Người của Lệ Quân Ngự tôi, chỉ có thể vào lớp tốt nhất." Người ở đầu bên kia điện thoại, tiếng nói vẫn trầm thấp.
Giọng điệu lạnh lẽo, giống như không có nghe thấy Lăng Bắc giải thích.
"Nhưng thiếu gia, lớp này đã chia xong rồi. . . Hơn nữa, là ngài nói phải khiêm tốn, không nên để cho bọn họ. . ."
"Thế nên, bây giờ cậu đang chất vấn quyết định của tôi?" Môi mỏng của người đàn ông cong lên một độ cong lạnh lẽo, cho dù cách điện thoại, Lăng Bắc cũng có thể cảm giác hơi thở lạnh lùng trong không khí.
"Không, thuộc hạ không dám."
Lệ Quân Ngự thay đổi tư thế, giọng lạnh lẽo đến không có nhiệt độ, "đợi ở đó. . ."
"Dạ?"
"Một tiếng nữa tôi đến."
*
Phòng học lớp 13.
Nguyễn Manh Manh vừa theo Mộ Cảnh Hành đi vào phòng học, liền bị bạn học cả lớp chú ý.
Mỗi bạn học nam thấy rõ tướng mạo Nguyễn Manh Manh, đáy mắt đều lóe lên ánh sáng kinh diễm.
Mà trong đám bạn học nữ, có người quý mến, có người hâm mộ, tự nhiên cũng sẽ có người âm thầm đố kị.
⬅ Trước Tiếp ➡