⬅ Trước Tiếp ➡
Không biết ngủ bao lâu.
Trong giấc mơ, cô dường như trở lại lúc bé, cái ngày mà mẹ dẫn cô chơi đùa cạnh bờ biển.
Chị gái ra nước ngoài, cô một mình chơi đến phát chán, muốn tìm mẹ chơi cùng nhưng lại tìm không được.
Tìm khắp nơi, tìm khắp nơi, cuối cùng gặp được một bác trai tốt bụng giúp cô tìm mẹ, cuối cùng, ở trên bãi cát, tìm được một đôi giày da của phụ nữ.
Mà đôi giày đó, cô nhận ra, chính là đôi giày của mẹ.
Từ ngày đó khi mẹ bỏ cô mà đi, không còn quay về nữa.
"Manh Manh, con phải nhớ kỹ, mẹ là có nỗi khổ, mẹ rất khó chịu... bé ngoan, con phải ngoan ngoãn, nghe lời của chị, mẹ yêu các con..."
Nguyễn Manh Manh bỗng dưng mở mắt ra!
Cô tại sao lại mơ lại giấc mơ đó rồi?
"Cô đã tỉnh rồi?" Trong phòng đột nhiên vang lên một giọng nói của đàn ông.
Nguyễn Manh Manh lại càng hoảng sợ, quay lại phía âm thanh kia phát ra, liền phát hiện có một người đàn ông đang ngồi trên ghế salon gần đó.
"Anh, anh là ai..." Cô ôm ngực, vẻ mặt đề phòng sắc lang.
Người đàn ông khẽ mím môi, đẩy cái cọng kính lại một chút, sau đó mới lãnh đạm nói: "Khi tôi tìm được cô, vừa lúc bắt gặp cô ngất ở cửa bệnh viện."
Nguyễn Manh Manh nghĩ tới, thì ra là đối phương cứu mình.
"Thật ngại quá... tôi... cám ơn anh..." Cảm giác khi hiểu lầm người khác, thực sự rất xấu hổ.
"Cô Nguyễn không cần cám ơn, đây đều là những điều mà chúng tôi nên làm... Vết thương trên đầu cô đã được bác sĩ tư nhân xử lý, không biết cô Nguyễn bây giờ còn chỗ nào không thoải mái hay không?"
"À, không có, không có..." Nguyễn Manh Manh khi nói chuyện với người đàn ông này, luôn cảm thấy rất kỳ lạ.
Nhưng đến cùng là kỳ lạ ở chỗ nào, cô nhất thời lại không nghĩ ra được.
"Vậy được rồi!" Người đàn ông kia đột nhiên đứng dậy: "Nếu như vậy, mời cô Nguyễn đi với tôi một chuyến!"
"Đi, đi đâu?" Nguyễn Manh Manh kinh ngạc.
Người đàn ông đeo kính thờ ơ, trên mặt không xuất hiện chút biểu tình nào.
Anh ta nhíu mày lại, nhìn về phía Nguyễn Manh Manh: "Cô Nguyễn tốt nhất nhanh chân lên một chút, thời gian của cậu chủ rất quý giá, anh ấy đã đợi cô ba tiếng rồi!"
Hả, đợi cô?
* * *
Sau đó người kia liền lui ra ngoài, sau đó liền có mấy người làm nữ tiến vào, bắt đầu thay quần áo cho cô.
Cho đến lúc này, Nguyễn Manh Manh mới phát hiện, quần áo trên người cô đang mặc vậy mà lại là váy ngủ bằng lụa màu hồng nhạt.
Động tác của người giúp việc rất nhẹ nhàng, ánh mắt của họ cũng vô cùng chuyên tâm.
Cho dù nhìn thấy cơ thể cô đầy những vết hôn ám muội, trên mặt cũng có chút biến hóa nào.
Rất nhanh, trên người cô đã là một chiếc váy công chúa theo kiểu châu âu, thậm chí ở cổ áo còn là một đôi hồ điệp bé tinh xảo.
"Cô Nguyễn, xong rồi!"
Con mắt vốn bình tĩnh của mấy người làm nữ, lúc này đã nhao nhao lên, hận không thể xuyên thủng người cô.
Cô gái này quá đẹp, thực sự giống như một công chúa bước ra từ thế giới cổ tích.
Lần đầu tiên gặp Lệ thiếu
Một thân ảnh xinh đẹp động lòng người hiện lên trong gương, thiếu nữ tựa như búp bê xinh đẹp.
Cô có làn da trắng nõn, đôi môi anh đào, một đôi mắt long lanh như sương mai, đẹp đến không biết phải dùng từ gì để hình dung.
Kết hợp với bộ váy công chúa càng làm nổi lên vẻ xinh đẹp thuần khiết của cô.
Nếu như không có miếng vải băng vết thương trên đầu, cùng với vài chỗ bị sưng trên mặt cô, vậy thì sẽ càng thêm hoàn mỹ.
"Cô Nguyễn, cậu chủ đang đợi cô, mời đi theo tôi!" Người đàn ông đeo kính vàng thờ ơ nhìn Nguyễn Manh Manh, sau đó ánh mắt lập tức lóe lên.
Bị thương mà vẫn có thể đẹp như vậy?
Vẻ mặt thờ ơ của anh ta lập tức biến mất, nghĩ tới thân phận của cô gái trước mặt này.
"À, cái này, có thể nói cho tôi biết... cậu chủ của anh là ai được không? Anh ta muốn gặp tôi làm gì vậy?" Nguyễn Manh Manh nhìn bộ váy trên người mình thì có chút ngượng ngùng.
Thực sự không rõ, đối phương cứu mình, rồi lại cho cô mặc váy xinh đẹp như vậy để làm gì?
"Tôi là Lăng Bắc, trợ lý của cậu chủ!"
"Hả?" Nguyễn Manh Manh có chút mơ màng, cô không hỏi anh ta, mà chính là đang hỏi cậu chủ của anh ta kìa.
⬅ Trước Tiếp ➡