⬅ Trước Tiếp ➡
Thật là!
Cô nổi tiếng cô giỏi thì cô cút đi, có bản lĩnh thì đến trước mặt các ngôi sao hạng nhất mà làm càn, sao phải thể hiện trước mặt những người mới như bọn họ!
Từ Gia Dương suýt nữa tức đến hộc máu, cái gì gọi là lãng phí!
Đóng phim của anh ta là lãng phí thời gian sao!
Anh ta rất muốn nổi giận, nhưng nghĩ đến Lâm Mật Nhi là diễn viên do nhà đầu tư đưa đến nên chỉ có thể nhịn.
Đi tìm diễn viên đóng thế.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, mắt Hạ Vi Bảo sáng lên, đi tới.
"Đạo diễn Từ.”
Giọng nói ngọt ngào vang lên từ phía sau, Từ Gia Dương quay người, trong nháy mắt nhìn thấy Hạ Vi Bảo, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hạ Vi Bảo rất đẹp, dù bây giờ cô có tiếng xấu thì cũng không thể phủ nhận, cô thực sự rất đẹp.
Nhận ra người trước mắt là ai, Từ Gia Dương hơi bất ngờ.
Vốn tưởng rằng sau hai năm vắng bóng, Hạ Vi Bảo dù có tái xuất thì trạng thái cũng sẽ không bằng trước.
Nhưng hôm nay xem ra, cô không những không lui bước, mà còn đẹp hơn.
Hơn nữa còn có thêm một loại khí chất không thể diễn tả.
Không ai nói chính xác được thị phi trong giới giải trí là đúng hay sai.
Anh ta đã từng trải qua, nên rất rõ ràng sự việc của Hạ Vi Bảo có điều mờ ám đến mức nào.
Thật đáng tiếc cho một diễn viên giỏi như vậy.
Trước đây Hạ Vi Bảo thực sự là người chỉ có thể ngưỡng vọng trong giới giải trí.
Nhớ năm đó khi anh ta thành công cũng từng muốn mời cô đóng phim.
Kết quả kịch bản đã chuẩn bị xong, anh ta bị hãm hại, không lâu sau đó, Hạ Vi Bảo cũng xuống dốc.
Cùng là người lưu lạc nơi chân trời.
"Có việc gì." Từ Gia Dương mặt không đổi sắc nói.
"Đạo diễn đang tìm diễn viên đóng thế đúng không, tôi muốn thử.”
"Cô?" Ánh mắt Từ Gia Dương hơi do dự.
Theo bản năng anh ta muốn từ chối.
Hạ Vi Bảo bây giờ rất nhiều tai tiếng, ai dính dáng đến cô đều sẽ bị vấy bẩn.
Huống chi danh tiếng của anh ta...
Nếu anh ta có quan hệ với Hạ Vi Bảo, không chỉ hai người họ, mà cả đoàn làm phim Khuynh Thành cũng sẽ bị dư luận nhấn chìm!
Thật khó tìm được diễn viên đóng thế tạm thời, Hạ Vi Bảo tuy chưa từng đóng phim cổ trang, nhưng lại đã từng đóng phim hiện đại có yếu tố võ thuật.
Kinh phí khi trì hoãn việc quay chụp, đoàn làm phim nhỏ như bọn họ không thể chi trả nổi.
Nghĩ đến khoản kinh phí khổng lồ, Từ Gia Dương do dự...
"Mau nhìn kìa, Hạ Vi Bảo lại đang nói chuyện với đạo diễn Từ.”
"Trời đất! Cô ta định làm gì vậy, chẳng lẽ muốn công khai quyến rũ đạo diễn Từ?”
"Thôi đi, cần gì phải rắp tâm chứ, đạo diễn Từ và cô ta chẳng phải cùng một kiểu người sao, cùng hội cùng thuyền.”
"Nghe xem bọn họ nói cái gì? Hạ Vi Bảo muốn làm diễn viên đóng thế?”
"Ảnh Hậu lại đi đóng thế, chậc chậc...”
Những lời xì xào bàn tán truyền đến khiến Từ Gia Dương rất khó chịu.
"Cô không hợp..." diễn.
"Đạo diễn Từ.”
Từ Gia Dương còn chưa nói hết câu đã bị Lâm Mật Nhi cắt ngang.
Cô ta cười nhẹ nhàng bước đến: "Đạo diễn Từ, nếu đàn chị Hạ muốn làm diễn viên đóng thế, vậy cứ để cô ta thử xem.”
Hạ Vi Bảo tuy còn trẻ nhưng nổi tiếng sớm.
Trước đây trong giới giải trí, rất nhiều người tôn trọng cô là đàn chị.
Nhưng bây giờ thời thế thay đổi, trong tình huống cô bị bôi nhọ danh tiếng mà vẫn gọi là đàn chị thì không phải là tôn trọng mà là mỉa mai.
Vậy mà Lâm Mật Nhi lại tỏ ra không biết gì, vẫn tươi cười rạng rỡ.
Hạ Vi Bảo nhướng mày không nói.
Ồ!
Những thủ đoạn nhỏ này đừng bày trước mặt cô.
Ngày xưa khi cô cai quản hậu cung, ba cung sáu viện bảy mươi hai phi tần tranh đấu, đó mới gọi là đặc sắc.
Loại cấp bậc cung nữ này, thật quá tầm thường.
Lâm Mật Nhi tiếp tục cười nói: "Đạo diễn Từ, xem như cho tôi chút mặt mũi, để đàn chị Hạ thử xem, biết đâu lại có bất ngờ thú vị đấy.”
Từ Gia Dương lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, đương nhiên nhìn thấu ý đồ của Lâm Mật Nhi.
Anh ta nhìn Hạ Vi Bảo, thấy cô nhàn nhã đứng chờ ở đó.
Rõ ràng vẻ mặt không biểu cảm, lại khiến người ta cảm thấy một khí thế ngạo nghễ.
⬅ Trước Tiếp ➡