Thái độ anh kính cẩn mà xa cách: “Đại tiểu thư.”
“Lạnh quá, ôm tôi ra ngoài.”
Mặc Thời Khiêm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ướt sũng của cô, nhàn nhạt hỏi: “Tiểu thư không sao chứ?”
Trì Hoan bất mãn thúc giục “Nhanh lên một chút ôm tôi ra ngoài.”
” Được.”
Người đàn ông đứng dậy, sau đó mới cúi người không để ý cô một thân quần áo ướt đẫm ôm cô từ trong bồn tắm lên, chuẩn bị xoay người đi ra ngoài.
Khuôn mặt cô tiến tới trước mặt anh, con mắt mở lớn “Mặc Thời Khiêm.”
“Chờ lát nữa tôi phái người đưa tới cho tiểu thư một bộ quần áo khác?” Lông mi dài trên đều dính nước, không có cao ngạo quyến rũ như bình thường, ngược lại lộ ra cô gái điềm đạm đáng yêu “Anh tới nhà chúng tôi bao lâu rồi?”
Người đàn ông đơn giản trả lời “Ba năm.”
Cô ngiêng đầu “Anh cảm thấy, tôi xinh đẹp sao?”
Anh nhìn mặt cô, lát sau đáp “Xinh đẹp.”
Tay cô từ từ đưa lên gương mặt tuấn tú, góc cạnh rõ ràng của anh, một bên nháy mắt nói: “Ba năm à, tôi như thế nào chưa từng có phát hiện qua, thì ra bộ dáng anh đẹp mắt như vậy… So với những người trong vòng giải trí còn đẹp mắt hơn, thậm chí… so với Tây Cố cũng không kém.”
Người đàn ông này tuấn mỹ, không phải là Mạc Tây Cố ôn hòa anh tuấn, mà là một loại yên lặng kiên quyết có khí chất ngang ngạnh của đàn ông.
Khí tức hóc-môn vô cùng nồng đậm.
Mặc Thời Khiêm không tiếng động nhìn cô.
Trì Hoan mân mê môi đỏ mọng, lẩm bẩm nó: “Bộ dáng anh đẹp mắt như vậy, tới để cho tôi hôn.”
“Phù phù ” một tiếng.
Cô lần nữa bị ném trở lại trong nước.
… … … …
Bốn giờ sáng, ở trong nước lạnh suốt tám tiếng, hiệu quả của thuốc Trì Hoan uống rốt cuộc đã đi qua toàn bộ, đầu óc cũng khôi phục tất cả thanh tỉnh.
Cô quấn khăn tắm ngồi ở trên giường, mặc cho người đàn ông ở bên giường an tĩnh lạnh nhạt không nói một lời thay cô lau tóc dài ướt đẫm .
Cắn môi, Trì Hoan lạnh lùng nói: “Mặc Thời Khiêm, anh thật to gan, ai cho phép anh đem tôi ngâm mình trong nước lạnh?”
Người đàn ông vẻ mặt không biến đổi, tiết tấu lau tóc cũng không thay đổi, trầm thấp nhẹ nhàng quay lại “Tôi cho là so với việc thất thân với một người hộ vệ, đại tiểu thư càng muốn ngâm mình trong nước lạnh hơn.”
Trì Hoan cắn răng, trong lúc nhất thời lại không tìm được lời phản bác nào.
Nếu như bà đây ngủ với anh ta thì sao?
Nghĩ bình thường cô nói cái gì chính là cái đó, lại uổng việc cô ăn nói khép nép cầu xin, anh lại kiên quyết lãnh đạm, lại từng lần một ép cô, cô liền không nói ra được một bụng nóng giận nghẹn khuất.
Cô nhớ rất rõ ràng.
Cô cầu xin anh rất lâu, anh không chỉ không có dao động một chút gì, hơn nữa từ đầu tới cuối đều hé ra khuôn mặt lạnh, một tia đau lòng cũng không có. Cô còn thân thiết với anh, thậm chí…còn tưởng đây là chuyện vui…
Trì Hoan thậm chí không biết mình là đang buồn giận hay sao nữa, hay là…
Cô không đẹp sao, vóc người cô không tốt sao?
Đàn ông muốn theo đuổi cô nhiều như Cá diếc sang sông, chẳng lẽ cô ở trước mặt của anh không có một chút sức hấp dẫn gì hay sao? Bà đây phải chăng không nữ tính?
Mạc Tây Cố vì một người phụ nữ đã lập gia đình không để ý cô bị trúng thuốc.
Còn người này ở cùng cô một đêm khi cô trúng thuốc, cũng không có ý định động chạm gì sao?
Trì Hoan có chút ấm ức cùng cô đơn, ngón tay nắm chặt thành quyền, lạnh lùng nói: “Chuyện tối hôm nay, không cho phép nói ra một chữ.”
Mặc Thời Khiêm lạnh nhạt nói: “Tôi đã rõ, đại tiểu thư yên tâm.”
Lại an tĩnh trong chốc lát, Mặc Thời Khiêm ném khăn lông, đi ra tìm máy sấy tóc cho cô.
Âm thanh máy sấy tóc rất yên lặng, Trì Hoan đột nhiên có một cái ý nghĩ rất hoang đường.
Tối nay cô giống như cảm thấy người đàn ông này đặc biệt nhìn rất được, thấy anh thật đẹp mắt, hay là cô uống thuốc đầu óc bị mê muội?
Xoay người nghĩ đi xem một lần nữa cho rõ ràng, kết quả mắt tối sầm lại ——
“Đại tiểu thư.”
Trì Hoan ngất đi.
Trước khi mất đi hoàn toàn ý thức,Trì Hoan cảm giác được cánh tay có lực ôm lấy cô.
Thực sự là… Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể dễ như trở bàn tay tiếp lấy Trì Hoan giống như xách con mèo nhỏ.