Vòng Eo Gây Nhớ
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
Genkawa Yoshiba suýt nữa phun nước đang uống dở ra, ông ấy nhíu mày: "Là sao? Cậu mới sinh xong đã mơ tưởng cướp con gái của tôi?"
Giang Linh không hề sợ hãi, bà ấy cổ vũ bản thân, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đắc ý nói: "Tâm Tâm thích con trai tôi, sau này không phải không có khả năng làm thông gia."
Sau này bà ấy đã có mục tiêu mới trong đời!
Chính là để con trai mình cưới Trình Hâm về nhà!
Như vậy con trai có vợ, bà ấy có con dâu, đồng thời còn có con gái, thật là tốt.
-
"Tâm Tâm, con đi sang nhà đối diện gọi em trai về ăn cơm." Trình Bội Nghi sờ đầu Trình Hâm, bà ấy sai cô bé đi làm việc.
Trình Hâm rời mắt khỏi cuốn sách, cô bé chậm rãi đi sang nhà đối diện.
Trẻ con nửa tuổi ngoài uống sữa thì chỉ có ngủ, trên đường Trình Hâm đi gọi em trai thì gặp một cậu bé đang ngủ một mình trên giường.
Ngoài mặt thì Trình Hâm ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng lúc này cô bé lại lén lút trèo lên giường, truyensacfull.com chấm co, dùng một tay cướp lấy bình sữa ở trong miệng em bé, để mình uống.
Em bé ngơ ngác bẹp miệng, còn chưa phản ứng lại thì đã bị Trình Hâm chọc chọc tay vào khuôn mặt non nớt.
Em bé bỗng khóc toáng lên, Trình Hâm vội vàng đút bình sữa lại vào miệng cậu nhóc, cô bé còn ghét bỏ bĩu môi: "Đừng khóc, chị uống sữa của em cũng không khiến em mất hai lạng thịt đâu."
Em bé nhìn Trình Hâm, vừa khóc vừa cười.
Sau đó Thành Hòa thích dính Trình Hâm nhất, đi học, ăn cơm, ngay cả ngủ cậu bé cũng dính bên Trình Hâm.
Khi Trình Nam học tiểu học, ban đầu vợ chồng nhà họ Trình định đưa cậu bé về Thượng Hải đi học, nhưng rất không may, kế hoạch này bị thất bại..
Ban đêm, Thành Tuấn đi chân trần, cúi người, lấm la lấm lút đi sát vào tường chuồn xuống tầng.
Chiều nay cậu ấy nhìn thấy bố mua về rất nhiều kem, để ở trong tủ lạnh, cậu bé nhân lúc đêm khuya, mọi người đã ngủ hết, lấy trộm về phòng ăn.
Sau khi vợ chồng nhà họ Thành dỗ con trai nhỏ ngủ xong, bọn họ lặng lẽ nói chuyện với nhau trong phòng dưới bóng tối.
"Em nghe nói Yoshiba định đón Nam Nam về Thượng Hải học tiểu học hả?" Giang Linh rửa mặt xong ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận dưỡng da.
Thành Hoài An lật tạp chí tài chính và kinh tế trong tay, ông ấy gật đầu nói: "Ừ, hình như có quyết định này."
Giang Linh nhìn chồng mình qua gương, ngạc nhiên thốt lên: "Vậy chẳng phải Nam Nam và Tuấn Tuấn phải tách nhau ra sao?"
Thành Hoài An gấp tạp chí lại, lặng lẽ nói: "Vốn dĩ bọn họ cũng không có ý định để Trình Nam đi Hồng Kông học! Lúc đó nếu không phải con trai của bà quá ầm ĩ, Trình Nam căn bản sẽ không đi Hồng Kông học."
"Nhưng hai đứa nhỏ đã chơi đùa với nhau ba năm, bây giờ tách ra không tốt lắm đâu." Giang Linh cúi đầu nhíu mày, bĩu môi đến mức có thể treo chai dầu: "Tuấn Tuấn thật không dễ dàng mới có một người bạn mình thích lại được chơi chung, hai đứa cùng nhau lớn lên tốt biết bao nhiêu, tại vì sao phải tách ra chứ?"
Thành Tuấn, nói như nào nhỉ, mặc dù xung quanh cũng có rất nhiều trẻ con chơi đùa với cậu bé, nhưng từ trước đến giờ cậu bé chưa từng đối xử với ai giống như đối với Trình Nam.

⬅ Trước Tiếp ➡