"Em có biết điều gì là quá đáng nhất không Bạch Chỉ? Ngày hôm qua thầy bị thứ lẳng lơ như em kẹp đến sướng, cuối cùng không nhịn được mà bắn ra trước mặt mười mấy học sinh.."
"Thầy đã tha cho em, hôm nay em còn dám tiếp tục giả vờ là chưa học được!"
Bàn tay to của Trần Lưu duỗi đến phía trước của cô, dời xuống bóp lấy hai khối non mềm.
Bạch Chỉ run giọng, "Em không cố ý mà, là thầy lần nào cũng đụng vào chỗ đó của em, em sợ sẽ chạm vào nên học không nổi.. Thầy tìm một bạn tập cho em thì em có thể làm xong rồi.."
Cô có chút oan ức, điều cô nói là thật.
Bài múa này là múa đôi, lớp cô có mười mấy người, nam sinh chiếm một phần ba, nói về bạn tập chung thì chỉ có đủ cho một nửa nữ sinh.
Bởi vì bài múa này cũng không phải là để đi biểu diễn mà chỉ để huấn luyện, chỉ cộng thêm điểm cho bài thi cuối kì thôi. Cho nên Trần Lưu để một nửa nữ sinh còn lại tạo thành một cặp múa nữ nữ.
Số học sinh trong lớp là số lẻ, Bạch Chỉ ít nói hướng nội, nhập học hơn một tháng cũng không qua lại với bạn cùng lớp, thế là chỉ có mình cô bị lẻ, từ đó phải ghép chung với Trần Lưu.
Mà cái động tác Bạch Chỉ học mãi không được kia, là nam vũ công đứng sau lưng nữ vũ công, đỡ eo, người nữ sẽ xoay tròn múa theo.
Để cố định và ổn định tư thế, phần dưới của nam sẽ ép sát vào mông nữ.
Nam nữ đều mang vớ mỏng liền người bó sát, tứ chi tiếp xúc, cơ thể cọ xát, sinh ra chút kích thích là chuyện bình thường.
Phân nửa đám nam sinh trong lớn bọn họ đều bắn tại chỗ.
Cười, là bị các nữ sinh cười.
Do tuổi còn nhỏ, ít trải việc đời nên kiềm chế không được cũng rất bình thường.
Chỉ là mấy nam sinh không hiểu rõ, làm bẩn quần lót, bị Trần Lưu dạy dỗ: Lần sau phải móc ra đúng lúc mà bắn, tránh việc phải đổi quần khác, lãng phí thời gian buổi học.
Kết quả không ngờ tới, ngày hôm qua, thầy Trần cũng..
Lúc ấy Bạch Chỉ được anh đỡ eo, cảm giác vật chống đỡ ở bờ mông hơi hơi nhô lên, tiếng thở nam tính sau tai càng thêm nặng nề.
Đang lúc cô làm động tác tiếp theo thì bị anh buông ra.
Một tiếng thở gấp bị kìm nén vang lên, một tia màu trắng sữa xẹt qua vòng eo của Bạch Chỉ, bắn lên mặt đất trong phòng tập ngay trước mặt bao nhiêu người,.
Bạch Chỉ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy giáo viên của các cô đang nắm một cây gậy thô to dữ tợn, ngực phập phồng nặng nề.
Dừng một lúc mới bình thản nhìn cô một cái, rồi thả phân thân của mình về, "Tập tiếp đi."
Mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Nhưng sau khi tan học, thầy giáo vừa đi, các nam sinh đều chế nhạo.
"Thì ra thầy cũng sẽ có lúc nhịn không được, tôi còn tưởng rằng loại kích thích bậc này chỉ có thể làm cho bọn chưa hiểu chuyện đời như chúng ta sướng đến mức bắn ra."
Một nữ sinh nói: "Nói không chừng là thầy đang dạy cho mấy cậu một bài học đó."
Các nam sinh hỏi: "Bài học gì? Bài học sướng thì bắn?"
Nữ sinh: "Bài học 'cảm thấy mình sắp bắn thì phải móc ra đúng lúc, đừng làm bẩn quần lót'."