Giữa hai chân chứa một cây gậy thịt nóng như lửa không thể lờ đi, tới tới lui lui chơi đùa cô hơn mười phút, tinh tế mà thong thả giày vò người.
Trước ngực có áo bó sát, cổ áo đã sớm bị Trần Lưu kéo xuống, hai con thỏ bị anh khều ra, bàn tay to cầm lấy, xoa nắn vân vê đầu vú đỏ như anh đào, lại bị nửa người dưới của anh đâm vào không ngừng nảy lên, cặp vú tuyết trắng lắc lư như có sóng.
Mà đôi bàn tay to thon dài kia thật là lợi hại.. Ngực được xoa nắn rất sướng, phía dưới cũng vậy..
Cơ thể trở nên quái lạ, nhạy cảm đến mức không thể ngừng run rẩy, từng đợt tê dại và khoái cảm vui sướng kì diệu kéo đến, khống chế ý thức của đại não và cơ thể cô.
Bạch Chỉ thậm chí còn chưa tự hiểu thì mông nhỏ đã nhếch lên đón ý nói hùa với sự cọ xát của anh.
Miệng thơm khẽ nhếch, phát ra tiếng kêu mà cơ thể muốn cô tạo ra.
Cô ngửa khuôn mặt nhỏ, cặp lông mày mảnh nhăn lại.
Rõ ràng cô nhóc này đã động tình. Bên tai là một tiếng cười khẽ, "Nói em là thứ dâm đãng cũng đúng quá. Muốn sao? Hử? Hôn tôi một cái tôi sẽ thưởng cho em thứ em muốn."
Trần Lưu nói bên tai cô, giọng nói mê hoặc.
Bạch Chỉ cũng không biết bản thân đang muốn cái gì, nhưng hình như thầy biết.
Chỉ cần hôn, thầy sẽ lập tức cho cô.
Trần Lưu má kề má với cô, cô quay mặt đi, có thể chạm được vào môi anh.
Bạch Chỉ ngoan ngoan mổ một cái, sau đó lùi lại.
Sau đó nghe thấy anh trầm giọng khen cô: "Thật ngoan."
Cô dựa sát lại gần để chờ được khen thưởng.
Trần Lưu ngậm lấy cánh môi cô.
Đôi môi mềm mại, bị đầu lưỡi nhỏ hơi thô ráp liếm láp, nhuộm một lớp ánh nước trơn bóng.
Bạch Chỉ có hơi thích cảm giác tiếp xúc dịu dàng này, thoải mái nhắm hai mắt lại, ngoan ngoãn hưởng thụ khen thưởng.
Bỗng nhiên, ngón tay đang thăm dò ở môi âm hộ cô dùng sức nhấn một cái, cách một lớp mỏng, thành thạo mạnh mẽ mà điên cuồng xoay tròn nhào nặn.
Bạch Chỉ không chịu được, kêu lên một tiếng, môi tự mở ra, bị Trần Lưu thừa dịp có chỗ trống, đi vào miệng thơm, quấn lấy đầu lưỡi cô "chụt chụt" mút vào.
"Ưm.. A.." Tiếng rên rỉ tràn ra từ trong miệng hai người đang dây dưa.
Trong cơ thể có thứ gì đó nảy sinh, kêu gào, từng đợt lại từng đợt thúc giục cô.
Bởi vì hôn môi nên khoảng cách quá gần mà hơi thở đan xen với anh, càng trở nên nóng bỏng nặng nề.
Ý thức của Bạch Chỉ hỗn loạn, hai chân kẹp chặt thêm vài phần, cửa động tự động lúc đóng lúc mở như đang hút cái gì đó.
Trần Lưu cảm nhận được trên gậy thịt có thứ đang mấp máy cắn mút, hừ cười, quy đầu tập trung sa vào chỗ kia mà vân vê chơi đùa, xoay tròn, chất lỏng ấm áp xuyên qua lớp vải, thấm ướt quy đầu.
Trần Lưu buông cô ra.
Bạch Chỉ "ưm" một cái, cúi đầu.
Được Trần Lưu nâng cằm lên, liếm láp trêu chọc với vành tai cô, trong mắt tất cả đều tối màu đi, mang theo tiếng thở dốc: "Huyệt nhỏ chảy nước. Rất sướng?"
Cô nhóc nào có thể đáp lại anh được nữa, chỉ biết mơ hồ nức nở.
"Có muốn ăn tinh dịch không?"