Hoài Ngọc đưa tay cởi cúc áo ngủ, nhưng anh nắm lấy tay cô, khống chế. Tay Phú Nhuận luồn vào gấu áo ngủ, nắm chặt lấy đường cong mềm mại, nhấp nhô của bầu ngực cô. Được anh ôm ấp bấy lâu, cô cảm thấy ấm áp, và Phú Nhuận cảm thấy nhẹ nhõm.
Những ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua bầu ngực cô, cảm nhận những gợn sóng trên làn da mỏng manh. Rồi anh hạ thấp người xuống, cô khẽ run lên, sự ẩm ướt ùng ục giữa hai chân.
Phú Nhuận dễ dàng đưa một ngón tay vào và nhẹ nhàng khuấy động, lắng nghe tiếng cơ thể đầy thỏa mãn. Người phụ nữ bên dưới anh nở rộ như một bông hoa trên giường, thoang thoảng hương thơm của cơ thể anh, khuôn mặt ửng hồng, và cô rên rỉ khe khẽ.
Anh khuấy động vài lần trước khi rút ngón tay ra, mang theo một dòng nước không ngừng chảy chậm rãi xuống chân cô.
"Hử?" Hoài Ngọc, người vẫn đang nheo mắt vì thích thú, mở mắt ra.
Phú Nhuận lấy ra hai tờ giấy, nhẹ nhàng lau sạch nước dính trên ngón tay, rồi lau chân cho cô. Bực mình vì lời đề nghị của mình không được chấp nhận, Hoài Ngọc kéo quần lót lên, ngăn anh lại.
"Ngủ ngoan đi," Phú Nhuận dỗ dành.
"Phú Nhuận, anh không làm được à?" Hoài Ngọc nổi giận. Cô không chỉ gọi tên anh mà còn giơ chân lên đá anh.
"em yêu, anh không biết em có làm được không à?" Phú Nhuận nắm lấy mắt cá chân trắng nõn của cô, ánh mắt dán chặt vào chiếc cổ bị hở ra từ cuộc vật lộn trước đó, để lộ một vùng cổ rộng lớn đầy vết bầm tím. "Hơn nữa, lúc nãy anh đưa ngón tay vào em, anh thấy em vẫn còn sưng tấy." Chẳng phải là do anh quá thô bạo trên xe sao? Hoài Ngọc bực mình. Đáng lẽ cô nên để anh đỡ cô lên xe. Giờ bị lợi dụng hoàn toàn, anh lại không thèm để ý đến cô nữa.
---
Hoài Ngọc lấy chăn nằm xuống ngủ.
Rõ ràng cô không định để lại chăn cho anh. Anh đã chiều chuộng cô hết mực, đòi hỏi đủ thứ, rồi lại nổi giận khi không được.
Phú Nhuận cười nhạt, bảo Thanh Thư mang thêm một cái chăn nữa lên.
Anh tắt đèn, hôn lên trán cô.
Cô vẫn còn giận, không định đáp lại.
Phú Nhuận nằm xuống bên cạnh, tắt đèn.
Kết quả là, đêm xuống, Hoài Ngọc từ từ buông chăn ra, chui vào lòng anh.
Cơ thể cô đã quen với tư thế ôm ấp này đến nỗi ngay cả trong mơ, tiềm thức vẫn đang tìm kiếm cảm giác quen thuộc.
Phú Nhuận dễ dàng ôm cô vào lòng, cảm nhận cơ thể cô khẽ nhấp nhô khi ngủ, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Dù ngày mai tỉnh dậy, thấy mình trong vòng tay anh, chắc canh cô sẽ lại nổi điên. Nhưng ngày hôm sau, cơn mị tình như dự đoán đã không xảy ra. Phú Nhuận bị đánh thức bởi cảm giác ẩm ướt ở hạ thân.
Anh đột nhiên mở mắt, thấy cô quỳ xuống dưới thân mình, vừa mút vừa liếm côn thịt.
Bất kỳ gã đàn ông nào thức dậy và chứng kiến cảnh này lần đầu tiên đều sẽ thấy côn thịt cương cứng đến mức sắp nổ tung.
Phú Nhuận thì chỉ chống người dậy, vẻ mặt đờ đẫn quan sát.