⬅ Trước Tiếp ➡

rói nói chuyện cũng thẳng thắn "Em nghĩ đi nghĩ lại, vẫn sợ chị một mình nghĩ ngợi lung tung, lỡ quẩn quanh trong lòng thì không xong, nên em đến đây bầu bạn với chị." Không ngờ thằng nhóc này tuổi còn trẻ mà đã biết quan tâm người khác như vậy, Nguyễn Kiều Kiều nhất thời không biết nói gì, cô đâu thể nói thật ra là mình nghĩ thoáng lắm rồi.
Cô vừa mới đoạt được người của Phó Đình Diễm, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến việc chà đạp lòng tự trọng của gã đàn ông kiêu ngạo kia dưới gót chân, cô nghĩ đến đó thôi đã thấy hưng phấn rồi, nên sắc mặt cô lúc này không hề ảm đạm, ngược lại còn rất tốt.
Phó Thịnh thấy vẻ mặt phức tạp của cô, nghĩ rằng lời mình vừa nói có chỗ không ổn, lập tức nhận ra lời nói của mình giống như sợ cô tự sát ở nhà mình vậy, vì thế cậu ta vội vàng giải thích "Thật ra không phải em bầu bạn với chị, mà là muốn chị bầu bạn với em, hôm qua chơi game với chị rất vui, lát nữa chúng ta chơi vài ván nữa nhé?" Nguyễn Kiều Kiều nhìn vẻ lúng túng của cậu ta, khẽ mỉm cười với cậụ "Cảm ơn cậu, tôi vừa hay đang đói bụng." Phó Thịnh tức khắc thở phào nhẹ nhõm, cũng cười cười, Nguyễn Kiều Kiều đi về phía cậu, cười trêu chọc nói "Thật không ngờ cậu còn biết nấu cơm đấy." Sau đêm qua ở chung, hai người đã trở nên thân thiết như bạn bè, cư xử rất tự nhiên.
"Bạn bè thường xuyên đến chơi, emi làm chủ nhà đương nhiên phải xuống bếp tỏ chút thành ý, em toàn xem thực đơn rồi học thôi." Một câu nói liền nghe ra Phó Thịnh thật sự lớn lên trong một môi trường náo nhiệt và ấm áp.
Không giống Phó Đình Diễm, tuy rằng có duyên với phụ nữ đến thái quá, nhưng bên cạnh lại không có một người bạn đồng giới nào.
Hầu hết đều là quan hệ lợi ích công việc, người ta có sự sùng bái, tôn kính và sợ hãi đối với anh ta, nhưng không một ai dám đến gần anh ta.
Nếu là theo sở thích cá nhân của Nguyễn Kiều Kiều, cô cũng sẽ kính trọng nhưng giữ khoảng cách, không muốn lại gần những người đàn ông như Phó Đình Diễm, nhiều lắm thì chỉ xem trọng sắc đẹp của anh mà ngủ một lần thôi.
"Có cần tôi giúp gì không?" Nguyễn Kiều Kiều đi theo Phó Thịnh vào bếp.
"Chị về vừa hay, thức ăn xong rồi, cơm cũng nấu xong rồi, chị xới cơm là được." Phó Thịnh nói với cô.
Nhìn ra được mẹ Phó đối với cậu con trai út này đặc biệt dụng tâm, không chỉ tính tình tốt, tính cách rộng rãi mà còn độc lập, một chút cũng không vì gia thế mà tỏ ra vẻ hơn người.
Đây mới là kiểu đàn ông chất lượng cao khiến người ta yêu thích.
Nguyễn Kiều Kiều không nhịn được lần thứ N thầm khen ngợi trong lòng.
Vì những món ăn nóng hổi, trong phòng lập tức tràn ngập không khí gia đình ấm áp, Nguyễn Kiều Kiều xới hai bát cơm bưng ra bàn ăn, tầm mắt vừa vặn chạm phải Phó Thịnh.
Đừng nói, không khí lúc này thật sự có chút gì đó mơ hồ giống như cuộc sống vợ chồng son quen thuộc, Nguyễn Kiều Kiều khẽ cười, mặt Phó Thịnh hơi ửng đỏ, cũng không biết có phải do hơi nóng của thức ăn hay không.
Sau khi ăn xong, Nguyễn Kiều Kiều chủ động muốn rửa chén, lại bị Phó Thịnh ngăn lại.
"Tay con gái mềm mại, rửa chén sẽ bị thô ráp." Cậu ta nghiêm túc nói.
Thật là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Lời cậu nói đúng ý cô, vì thế Nguyễn Kiều Kiều yên tâm thoải mái dựa


⬅ Trước Tiếp ➡