⬅ Trước Tiếp ➡

cũng không hề có bất kỳ động thái nào.
Anh ta bắt đầu cảm thấy có chút khó chịu, có lẽ vì chưa từng bị ai ngó lơ như vậy, lòng tự trọng của anh ta bị tổn thương.
Hoắc thiếu gia dĩ nhiên không muốn trực tiếp chất vấn cô, nên đã định phái người theo dõi xem cô đang làm gì, nhưng lại nhận được tin cô mất tích.
Hoắc Phỉ lập tức gọi điện thoại cho cô và quả nhiên máy đã tắt.
Tâm trạng anh ta lập tức trở nên bất ổn, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ.
Vì có chút chột dạ, anh ta đoán chẳng lẽ Phó Đình Diễm đã phát hiện ra chuyện bị cắm sừng nên giận dữ giết cô?
Hoắc Phỉ không phải là không có căn cứ để suy đoán như vậy.
Những vụ người vợ đột nhiên mất tích một cách khó hiểu, tám chín phần mười đều là do người chồng ra tay.
Cảnh sát muốn điều tra cũng sẽ ưu tiên điều tra người chồng trước.
Hơn nữa, trong lòng Hoắc Phỉ, Phó Đình Diễm là một kẻ hoàn toàn có thể làm ra những chuyện táng tận lương tâm như vậy.
Thế nên, cái đầu óc giàu trí tưởng tượng và thích kịch hóa của anh ta đã nghĩ đến tình huống của cô vô cùng thảm thiết, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh cô bị chặt thành trăm mảnh vứt ở khắp các ngóc ngách trong thành phố.
Chính vì chuyện này mà mấy ngày nay Hoắc Phỉ ăn không ngon ngủ không yên.
Dù sao cũng liên quan đến mạng người, hơn nữa nghĩ đến việc rất có thể người phụ nữ này dù chết cũng không ai biết, anh ta cảm thấy lương tâm có chút cắn rứt.
Vì vậy, anh ta đã nhờ vả các mối quan hệ trong giới xã hội đen, bảo họ tiện thể xem xét dưới cống thoát nước và sông xem có thấy mảnh thi thể nào không.
"À, tôi đang làm ầm ĩ chuyện ly hôn với Phó Đình Diễm, nên tạm thời không muốn gặp anh ta, đành phải trốn đi thôi." Nguyễn Kiều Kiều giải thích.
Nghe những lời này, Hoắc Phỉ nghẹn họng.
Anh ta chưa từng nghe thấy tin tức này.
Còn nữa..
Anh ta không nghe lầm chứ?
Người phụ nữ này lại muốn ly hôn với Phó Đình Diễm?
Hoắc Phỉ quá mức ngạc nhiên, lập tức hỏi "Cô ly hôn với anh ta thì việc gì phải trốn?
Chẳng lẽ anh ta không chịu ly hôn sao?
" Nghe thấy giọng điệu coi thường của anh ta, Nguyễn Kiều Kiều cũng không mấy bất ngờ.
Dù sao trong mắt người ngoài, mối quan hệ giữa cô và Phó Đình Diễm thế nào cũng là do cô van xin anh ta, bám lấy anh ta không rời.
Dĩ nhiên, tình hình ban đầu đúng là như vậy.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Nguyễn Kiều Kiều không tức giận.
"Anh còn chuyện gì khác không?
Nếu không tôi cúp máy đây." Nguyễn Kiều Kiều vừa nói xong đã định cúp điện thoại, Hoắc Phỉ lập tức kêu lên "Có Tôi còn có việc " "Chuyện gì?
" Nguyễn Kiều Kiều không hề che giấu sự thiếu kiên nhẫn của mình.
"Ảnh chụp Ảnh chụp của tôi trong tay cô " Thực ra, Hoắc Phỉ căn bản không hề để ý đến điểm yếu là bức ảnh trong tay cô.
Anh ta có thừa tự tin rằng người phụ nữ này không dám tung nó ra ngoài, thậm chí còn cảm thấy có lẽ cô ta đêm nào cũng ngắm ảnh anh ta mà phát cuồng.
Nhưng anh ta cũng không nghĩ ra lý do nào khác để tiếp tục trò chuyện với cô.
"Muốn tôi xóa ảnh cũng được, anh phải đảm bảo sẽ không gây rắc rối cho tôi, và tôi muốn mười triệụ" Nguyễn Kiều Kiều cũng không hề có ý định chặt chém.
Cô nói ra con số này đối với Hoắc Phỉ


⬅ Trước Tiếp ➡