⬅ Trước Tiếp ➡
Đoàn Gia Hứa cười như không cười: "Em nói cho anh biết trước, ngày mai em muốn làm gì?"
Tang Trĩ do dự một chút, bình tĩnh nói: "Anh có thể giả làm anh trai em không? Chỉ thế thôi."
Đoàn Gia Hứa nhíu mày.
"Sau đó, ngày mai." Cô cảm thấy có chút khó mà mở miệng, thanh âm bỗng thấp đi, "Đi đến gặp thầy chủ nhiệm em một chút.."
Đoàn Gia Hứa hiểu được, lập tức cười: "Bị mời phụ huynh?"
Tang Trĩ im lặng, giống như là ngầm thừa nhận.
"Nguyên nhân là gì?"
Nhớ tới một đống lý do cô đã sắp xếp trên xe, Tang Trĩ không biết nói ra anh có thể tin tưởng hay không. Cô gãi gãi đầu, chần chờ nói: "Em có thể không nói không?"
"Có thể."
Không đợi Tang Trĩ thở phào, Đoàn Gia Hứa không mặn, không nhạt bổ sung: "Vậy thì mai anh trai đây không rảnh."
CŨNG KHÔNG THỂ LỪA GẠT TIỂU HÀI TỬ
Nếu như lúc này ngồi trước mặt Tang Trĩ là Tang Diên, cô không muốn nói cho anh trai biết nguồn cơn, đoán chừng anh ấy nửa chữ cũng không hỏi tới. Thậm chí, nếu ông anh không đồng ý, cô còn dám mặt dày, mày dạn quấn lấy anh một thời gian dài để mè nheo.
Nhưng hiện tại, trước mặt người này, đối với Tang Trĩ vẫn là một người xa lạ, lần đầu gặp mặt.
Từ lúc bắt đầu, Đòan Gia Hứa lúc nào cũng thể hiện một phong thái ôn hòa, nhã nhặn, giống như dù nghe thấy cái gì cũng sẽ không phát cáu. Cô không nhìn thấu anh, cũng vì chưa quen thuộc nên không dám làm càn.
Ngữ khí của anh chỉ cần thoáng thay đổi, Tang Trĩ liền bỏ hết khôi giáp, thành thật khai báo.
Tang Trĩ trầm mặc mấy giây, rất không tình nguyện nói: "Em lên lớp không nghe giảng."
Đòan Gia Hứa: "Ừm."
"Thầy giáo gọi em lên giải toán, em liền đọc đáp án và cách giải bài đó." Tang Trĩ ngừng một chút, chậm rãi sắp xếp câu chữ sao cho uyển chuyển, "Về sau thầy hỏi em có muốn thay thế vị trí của thầy hay không, làm chủ nhiệm lớp. Em cảm thấy như thế không phải hành động của người quân tử, nên từ chối rồi."
".."
Đòan Gia Hứa: "?"
Tang Trĩ cẩn thận từng li từng tí xem xét sắc mặt anh, giống như muốn từ phản ứng của anh, đọc xem anh đang nghĩ gì, Đòan Gia Hứa khẽ ngẩng đầu, cô rất nhanh thu hồi tầm mắt. Tang Trĩ ngoan ngoãn đứng tại chỗ, mắt nhìn xuống dưới sàn: "Sau đó thầy bảo muốn mời phụ huynh."
Nói xong chữ cuối cùng. Tang Trĩ cảm thấy toàn bộ thế giới đều yên lặng.
Vì che dấu một số nội dung, Tang Trĩ kỳ thật đang vô cùng chột dạ. Thấy anh chậm chạp không nói lời nào, cô nhịn không được nói: "Anh không tin?"
Anh tựa hồ cảm thấy buồn cười. Bả vai khẽ run, lồng ngực chập trùng, trong cổ họng phát ra tiếng cười khe khẽ, hòa cùng khí tức nhàn nhạt rất đặc trưng chỉ có ở riêng anh. Anh vốn thường ngày nhìn rất đẹp mắt, cười lên lại càng khuynh đảo chúng sinh, đôi mắt hoa đào như tỏa ra vạn dặm xuân sắc, bức người đối diện phải thổn thức khôn nguôi.
Khoảng cách của hai người rất gần. Tang Trĩ nghe được mùi thuốc lá nhàn nhàn trên áo anh, càng không được tự nhiên, cô miễn cưỡng nói: "Em nói hoàn toàn là thật."
Đoàn Gia Hứa: "Ừm? Không có gạt anh phải không?"

⬅ Trước Tiếp ➡