Tang Trĩ suy tư mấy giây, suy đoán: "Thầy cũng không biết thầy gọi em lên để làm gì sao?"
Trần Minh Húc: ".."
Tang Trĩ: "Vậy thầy gọi em lên đây chẳng lẽ là để dạy thầy sao?"
"Em đã hiểu." Tang Trĩ tỏ vẻ hiểu rõ tường tận, nhìn về phía bảng đen, bắt đầu chậm rãi nói: "Bài này có thể giải theo hai cách. Trước hết thấy rằng: Góc thứ nhất đối với góc thứ hai, theo định lý ta vừa chứng minh, cho nên AB//CD từ đây ta có thể chia là hai cách để tìm ra góc. Cách 1: .."
Trần Minh Húc không thể nhịn được nữa: "Trò lợi hại như vậy, vị trí giáo viên dạy toán này của tôi nhường lại cho em được không?"
Bị hắn đánh gãy lời nói, Tang Trĩ sắc mặt còn đang mờ mịt, môi hơi há, mấy giây sau mới chần chờ nói: "Nhưng em không thể đoạt chén cơm, manh áo của thầy được."
Cả lớp bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường. Sau đó như vỡ òa vì tiếng cười.
Trần Minh Húc nổi trận lôi đình: "Không được ồn ào! Cả lớp yên tĩnh!"
Tất cả lũ trẻ mặt mũi tràn đầy ý cười không thể giấu, phòng học bỗng chốc trở thành cái chợ ồn ào, ầm ĩ, mấy đứa nhóc bàn cuối còn níu vai nhau thì thào gì đó.
"Thầy ạ, em cảm thấy không tệ nha! Để Tang Trĩ dạy chúng em đi."
"Vậy có phải hay không từ giờ chúng ta không phải làm bài tập nữa?"
"Mình có thể trực tiếp không cần đến trường được không?"
Trần Minh Húc quát to: "Ngậm miệng."
"Tang Trĩ." Trần Minh Húc một lần nữa nhìn về phía cô bé, tiếng hít thở khó nhọc vì nín giận, hắn cố gắng đè ép tâm tình để không quá thất thố, cuối cùng vẫn là bị cô làm tức giận đến mức gào thét: "Ngay mai trò nhắn bố mẹ đến trường nói chuyện với tôi."
Chuông tan học vang lên.
Trần Tinh Húc xụ mặt, một đường đi thẳng không quay đầu lại.
Vừa hay là tiết cuối, đại đa số học sinh đều đã thu gọn xong chuẩn bị ra về.
"Cậu lại gây sự với Trần đầu trọc à?" Bạn bè tốt chính là có bát quái phải cùng nhau chia sẻ, hỏi han, mấy đứa nhỏ lại tiếp tục vây xung quanh Tang Trĩ thì thầm: "Cậu cũng thật tình, không biết sở thích của Trần trọc đầu là mời phụ huynh hay sao? Tính lại thì mới có nửa tháng mà mẹ cậu đã được mời không dưới hai lần đâu."
Tang Trĩ sắp xếp đồ dùng học tập vào balo, dùng sức kéo khóa, oan ức nói: "Mình cũng không biết mình chọc giận lão chỗ nào."
Ân Thực Như trợn trừng mắt nói: "Cậu quả thật không biết?"
Tang Trĩ bực bội, lẩm bẩm: "Không phải muốn mình lên giải toán ư?"
"Cậu trả lời như thế, không phải là muốn bị đánh đấy chứ?" Ân Thực Như cười ra tiếng, "Còn nói cái gì mà trò không thể đoạt chén cơm của thầy. Đừng nói lão ta, đến mình nghe thôi còn muốn đánh."
Tang Trĩ hừ nhẹ một tiếng: "Vậy cậu và ông ta đều giống nhau, không thể nói lý."
"Ài, mà nói thật." Ân Thực như cười cười: "Cậu sao lại mơ màng trong giờ học. Hơn nữa còn bị thầy giáo bắt được."
"Cậu không thấy thầy Trần giảng bài như ru ngủ ư?" Tang Trĩ đeo balo trên lưng, ngáp một cái, "Mình nếu chăm chú lắng nghe, không tìm chút chuyện gì đó giải trí thì khẳng định đã nằm gục trên mặt bàn từ lâu rồi."
Có chút đạo lý.