"Cẩm Lí... ..."
Tô Cẩm Lí dừng lại.
Chỉ khi hai người ở riêng, nói chuyện cùng nhau, y mới dám gọi hắn như thế.
Tô Cẩm Lí quay đầu lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Nắng chiếu lên gò má hắn, khiến cho dáng hình nam nhân chói lóa cả mắt.
Bắc Đình Tiêu Nhiên cúi đầu, nở nụ cười, lười nhác mở miệng.
"Cẩm Lí, ngươi biết đấy, Sơ Tâm...”
"Nàng ta nhất định sẽ là Thái tử phi, duyên phận giữa ngươi và nàng ta đã hết.”
"Thiên hạ có nhiều nữ tử như vậy, vì sao cứ mãi giữ chấp niệm với một người?”
Vẻ mặt của Tô Cẩm Lí nhất thời trở nên cứng đờ.
Hắn thong thả quay đầu, nhìn lướt qua Bắc Đình Tiêu Nhiên, ánh mắt tựa như muốn giết người.
Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền cười nhạt.
Y quay đầu, coi như không nhìn thấy ánh mắt giết người của đối phương, tiếp tục nói.
"Cẩm Lí... ... Tuổi của ngươi không còn nhỏ nữa. Thái tử đã được định, Vương thượng lại ốm yếu. Sau này, Vương phi chỉ còn ngươi để dựa vào. Nếu ngươi cứ tiếp tục phóng túng như vậy, chỉ sợ...”
"Đủ rồi!" Tô Cẩm Lí mở miệng quát, bảo y ngưng lại. Ngay sau đó, hắn lạnh lùng thốt lên một câu.
"Ngươi cho là bổn vương thật sự si tình như thế sao? Đối với một nữ nhân, nhớ mãi không quên ư? Sơ Tâm là ai? Ta quen nàng ta à?”
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Bắc Đình Tiêu Nhiên nghe hắn nói như vậy liền nghẹn lời.
Tô Cẩm Lí không ở lại nữa, lập tức rời đi.
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Một ngày tháng tư, nắng chiếu rực rỡ.
Trong đại viện hoa lệ của Dương gia, một đám tôi tớ bận rộn.
Dương Xuyến Xuyến soi gương, hài lòng với dung nhan được trang điểm của mình.