⬅ Trước Tiếp ➡

Đỗ Hành bắt mạch xong liền hỏi hắn "Không biết gần đây Đỗ đại nhân còn đến Hầu phủ không?
Tổ mẫu của ta còn khỏe chứ?" "Hồi Vương phi, thân thể của lão thái quân rất khỏe mạnh, có điều vẫn hay nhớ đến Hầu gia nên còn khúc mắc trong lòng." "Khiến Đỗ đại nhân lo lắng rồi." Tiễn Đỗ Hành đi, Thẩm Sơ Vi liền đến bàn gần cửa sổ luyện chữ, đây là việc duy nhất nàng làm mỗi ngày.
Vương phủ to như vậy nhưng rất nhiều nơi nàng không thể đi và cũng không muốn đi.
Quản gia rất tài giỏi, sản nghiệp bên ngoài và những chuyện vặt vãnh bên trong vương phủ cũng không cần nàng lo.
Cho nên hơn một năm qua, Thẩm Sơ Vi đều ăn không ngồi rồi, cuộc sống trôi qua rất yên bình và vắng vẻ.
Nhưng hôm nay, trái tim vẫn luôn bình tĩnh của nàng lại bị quấy rầy.
Tiêu Hồng Dữ đột nhiên dịu dàng khiến nàng thấp thỏm lo âu, không biết phải làm gì.
Cơ thể của tổ mẫu ở nhà cũng khiến nàng âm thầm lo lắng, phiền loạn trong lòng.
Chép vài tờ Kim Cương Kinh , Thẩm Sơ Vi lại mất tập trung từ lúc nào, viết liên tiếp mấy cái tên trên giấy Tuyên Thành trắng như tuyết.
Những cái tên đó, đều là hai chữ giống nhau Thạch Quân.
Đây đã là thói quen nhiều năm qua, mỗi khi có tâm sự thì nàng sẽ nhớ tới thiếu niên trong trí nhớ.
Hắn xuất hiện vào lúc nàng cô đơn, yếu đuối nhất, vỗ về nàng vào lúc nàng sợ hãi.
Cho nên, nàng luôn nhớ đến hắn, nhớ mãi không quên.
Vào lúc Thẩm Sơ Vi lại chìm vào hồi ức cũ, rèm kéo ra, bên ngoài phát ra âm thanh của nha hoàn "Tham kiến Vương gia." "Vương phi " Thu Lộ thay đổi sắc mặt, nàng vội tiến lên lay lay Thẩm Sơ Vi, nhắc nhở nàng "Vương gia tới." Vương gia..
Đầu tiên Thẩm Sơ Vi hơi giật mình.
Vui mừng trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
Nàng phản ứng rất nhanh, nhìn giấy Tuyên Thành trên bàn một cái, không quan tâm còn chưa khô mực đã cuốn thành cuộn, ném vào sọt giấy bỏ đi dưới bàn.
Lúc Tiêu Hồng Dữ đi vào thì vừa nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của hai chủ tớ.
"Vương gia, sao ngài lại tới đây rồi?" "Hôm nay trong triều không có việc gì nên về trước giờ." Tiêu Hồng Dữ nói xong, lững thững đi đến bên Thẩm Sơ Vi, cười nói "Vương phi đang luyện chữ sao?" "Vâng." "Đúng rồi, bổn vương chưa từng nhìn thấy chữ của Vương phi." Tiêu Hồng Dữ vừa dứt lời thì ánh mắt liền xẹt lên mặt bàn.
Chỉ thấy cây bút ở trên đó, mà tờ giấy Tuyên Thành lại vô cùng sạch sẽ, không có một chữ nào.
"Ồ, chữ của Vương phi đâu?" Hắn kinh ngạc hỏi, ánh mắt như có như không quét tới sọt giấy.
"Vương gia " Thẩm Sơ Vi lo lắng kêu lên một tiếng, run đến nỗi tên mù cũng có thể dễ dàng cảm thấy được, khi chạm đến ánh mắt nghi ngờ của Tiêu Hồng Dữ thì nàng lập tức nhận ra mình đã phản ứng hơi thái quá.
Nàng cụp mi rũ mắt, cười nói "Gió bên ngoài rất lớn, ngài cần dùng trà nóng không?" "Ừm, cũng được." Lập tức một tiểu nha hoàn bưng trà nóng và điểm tâm lên, Tiêu Hồng Dữ ngồi trên giường, Thẩm Sơ Vi đứng bên cạnh hầu hạ.
Nàng không biết các cặp vợ chồng khác sống với nhau thế nào, có điều giữa nàng và Tiêu Hồng Dữ thật sự không khác người lạ là mấy.
Đêm qua còn gọi nàng từng tiếng "Vi Nhi", hôm nay lại thành "Vương phi".
Lời nói trên giường của nam nhân quả nhiên không được nghe, không


⬅ Trước Tiếp ➡