Vưu Vật Gợi Tình
Chương 13:
⬅ Trước Tiếp ➡
Sở thích của Phó Oánh cũng không tính là nhiều, chỉ có đặc biệt hơn người khác ở chỗ cô thích ngắm người đẹp, trên tường nhà cô hết người đẹp này đến người đẹp khác thay nhau chiếm lĩnh. Đột nhiên biết được bạn cùng bàn của mình thế mà lại là một tuyệt sắc đại mỹ nhân, tâm tình của Phó Oánh không khỏi lâng lâng muốn bay lên, nhiệt tình sáp lại gần người ta chào hỏi, “Chào nha bạn học cùng bàn, cậu thật là xinh đẹp nha.”
Lâm Hàm đỏ mặt, lấy hết can đảm nhìn Phó Oánh một chút:
“Chào cậu, cậu cũng rất đáng yêu mà”.
Phó Oánh nhìn đôi mắt đào hoa đượm tình của đại mỹ nhân trước mắt, yên lặng ngồi ngốc một trận.
Đám bạn học xung quanh cũng không khá hơn là bao, mọi người còn đang bận chìm trong dáng vẻ xinh đẹp của đại mỹ nhân chưa kịp thoát ra ngoài. Không quá hai tiết học, tin tức lớp 12 xuất hiện một đại mỹ nhân liền truyền đi khắp nơi, trước cửa lớp liền có rất nhiều nam sinh tụm năm tụm ba muốn nhìn xem một chút đại mỹ nhân rốt cuộc có bộ dáng gì.
Phó Oánh vẫn luôn nhiệt tình tìm cách bắt chuyện với Lâm Hàm, cho dù Lâm Hàm ngại ngùng thường xuyên không đáp lời của cô, cô vẫn không chút nào để ý.
“Đại mỹ nhân Lâm Hàm à, vì sao trước kia cậu lại muốn mang bộ dạng xấu xí đến trường vậy? Rõ ràng cậu đẹp như vậy cơ mà, làm mình bỏ phí rất nhiều thời gian có thể thưởng thức đại mỹ nhân là cậu rồi.”
“Mình… Trước đây trong trường có một nhóm nữ sinh luôn nói rằng mình câu dẫn bạn trai của người khác, nhưng bạn nam kia chỉ là hàng xóm của mình, mình đã cùng bọn họ giải thích vài lần, nhưng họ vẫn tìm đến mình để uy hϊếp. Mình không dám dùng mặt thật đi học, mình thật sự rất sợ các nữ sinh đó, bọn họ rất là hung dữ”. Hai mắt Lâm Hàm đỏ lên, nức nở nói.
Sau khi nghe xong, Phó Oánh liền giận dữ, “Các cậu ấy dựa vào đâu mà dám vu oan cho cậu chứ, rõ ràng là ỷ thế bắt nạt, bạo lực học đường đây mà. Lâm Hàm, cậu đừng sợ, cậu phải dũng cảm lên. Các nữ sinh đó có phải là hay đi thành một nhóm, nhuộm tóc còn có mỗi ngày đều mặt quần áo rất lố lăng hay không?”
“Các nữ sinh ấy đều giống như cậu nói, nhìn qua còn rất hung dữ, hơn nữa mình căn bản không có quen biết bọn họ.” Lâm Hàm càng nói càng uỷ khuất.
Phó Oánh vừa nghe liền biết các nữ sinh đó là ai, từ nhỏ cô cùng Lý Hân Nhi đã luôn đối đầu với nhau, ngày ngày nhìn thấy nàng ta mang theo cái nhóm nhỏ đó đầu cô liền cảm thấy đau.
“Lâm Hàm, cậu đừng sợ, có mình ở đây, các cô ấy sẽ không dám tiếp tục ức hϊếp cậu nữa đâu.”
Phó Oánh nói xong liền thấy Lâm Hàm đỏ mặt, ngượng ngùng cùng cô nói lời cảm ơn.
Chỉ sau vài tiết học, đã có rất nhiều nam sinh tụ tập bên ngoài cửa lớp học tranh nhau nhìn vào trong lớp, có một số người còn trực tiếp đến bên cạnh Lâm Hàm cùng nàng nói chuyện. Phó Oánh nhìn thấy bộ dạng yếu đuối, nhút nhát của Lâm Hàm liền giúp nàng xua bớt các nam sinh không biết ý tứ đó đi. Phó Oánh cảm thấy bây giờ cô chính là hộ hoa sứ giả, đang bảo hộ bông hoa nhỏ xinh đẹp Lâm Hàm này.
Thật vất vả mới có thể đợi đến buổi trưa tan lớp, Lâm Hàm từ chối Phó Oánh đang nhiệt tình mời nàng đi ăn trưa, chờ cho phòng học không còn bóng dáng học sinh nào nữa, liền bắt đầu thu dọn đồ đạc đi ra ngoài. Đi không bao xa, Lâm Hàm liền nhìn thấy Thẩm Ninh đang an tĩnh đứng dưới một táng cây.
Nháy mắt trên gương mặt Lâm Hàm liền lộ ra kinh ngạc cùng mừng rỡ, nàng nhanh chóng chạy đến bổ nhào vào ngực Thẩm Ninh:
“Thẩm Ninh, anh cuối cùng cũng đến, cả buổi sáng nay em đều rất nhớ, rất muốn gặp anh.”
⬅ Trước Tiếp ➡