⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Đình Đình lại trực tiếp tiến lên phía trước túm lấy cổ áo của Lâm Hàm, “Mày không biết anh ấy đã có bạn gái rồi hay sao, đúng là cái đồ đê tiện, còn làm bộ không hiểu cái gì gọi là tránh đi dị nghị đúng không, bày ra vẻ mặt ngây thơ cái gì chứ.”
Lâm Hàm hoảng loạn nhắm mắt lại, “Thật sự xin lỗi, tôi thật sự không biết mà, hai người chúng tôi hoàn toàn không có phát sinh chuyện gì cả.”
Thật ra nguyên chủ đối với chuyện này cũng rất oan ức, Lục Hằng chính là hàng xóm của nàng, mẹ của hắn ta thấy nàng là một cô nhi không người nương tựa, liền nói với Lục Hằng để hắn ta có thể ở trường giúp đỡ nàng nhiều hơn một chút.
Mà Vương Đình Đình cùng Lục Hằng cũng không phải là quan hệ yêu đương gì, Vương Đình Đình đúng là rất thích Lục Hằng, du͙© vọиɠ chiếm hữu của cô ta cũng rất lớn, do vậy liền không cho các nữ sinh khác đến gần Lục Hằng.
Lục Hằng đương nhiên cũng không đặt Vương Đình Đình ở trong lòng, mỗi khi thấy nguyên chủ gặp khó khăn liền đến giúp nàng một phen. Nhưng sau khi bị Vương Đình Đình nhìn thấy, cô ta tất nhiên không dám đi tìm Lục Hằng nháo loạn, chỉ có thể tìm người liên thủ thành nhóm nhỏ tìm đến nguyên chủ để bắt nạt nàng.
Lâm Hàm hồi tưởng lại sự việc của nguyên chủ, trong mắt hiện lên một trận ý lạnh, nhưng trên mặt vẫn bày ra bộ dáng sợ hãi. “Tôi thật sự không biết anh Lục Hằng đã có bạn gái rồi, chúng tôi quả thật rất trong sạch.”
Một câu này lập tức khiến Vương Đình Đình bùng cháy lửa giận, “Chị Hân, em đã nói với chị rồi mà, chị xem cái đồ đê tiện này gọi Lục Hằng là cái gì, là anh đó. Có đê tiện hay không chứ.”
Lý Hân Nhi liếc mắt chán ghét nhìn Lâm Hàm một cái, thấy nàng liềng khiến cho nàng ta nhớ tới các nữ sinh khác cũng đang âm thầm thích Thẩm Ninh, muốn cùng nàng ta tranh đoạt người tình. “Tuổi còn chưa lớn mà đã muốn học người khác làm tiểu tam, như vậy liền cho nó nhận một chút bài học đi.”
Các nữ sinh này cũng đủ thông minh, không đánh vào mặt Lâm Hàm, bọn họ đều đã có chuẩn bị trước, bắt đầu chuẩn bị xé rách quần áo của Lâm Hàm. Vương Đình Đình thậm chí còn mang theo một cái kéo nhỏ đến.
“Cái đồ đê tiện này, không phải mày muốn dụ dỗ đàn ông sao? Hôm nay để tao cho mày biết thế nào là dụ dỗ bạn trai của tao”. Vương Đình Đình ra hiệu cho những người khác giữ chặt tay chân Lâm Hàm lại, cầm lấy kéo bắt đầu khoét một lỗ lớn trên đồng phục của nàng. Sau đó lại cắt đi áo ngực của Lâm Hàm, bầu ngực đầy đặn của nàng thoát khỏi ràng buộc liền nhanh chóng bật ra ngoài.
Trong mắt Vương Đình Đình chứa đầy đố kỵ, sau khi cắt xong áo ngực của Lâm Hàm còn lấy điện thoại di động ra chụp hình lại. “Tiểu tiện nhân, mày nên ngoan ngoãn thật thà một chút, nếu sau này mày còn muốn làm ra loại chuyện đê tiện này nữa, tao sẽ đem số ảnh này tung ra ngoài, để cho tất cả mọi người đều biết mày thật ra là cái đồ con gái dâʍ đãиɠ.”
Sau khi bắt nạt Lâm Hàm đủ, nhóm nữ sinh kia tràn đầy đắc ý bỏ đi. Đầu tóc Lâm Hàm hỗn độn, chỉ có thể ôm chặt bản thân mình, nàng từ trước đến nay đã rất nhiều năm rồi không hề phải chịu qua loại làm nhục này, Lâm Hàm muốn để cho những người đã bắt nạt nàng hôm nay phải trả một cái giá thật đắt.
Nhưng vẫn còn tốt, Lâm Hàm sợ rằng hôm nay sẽ gặp phải chyện không may nên đã cố ý bỏ vào cặp một cái áo khoác.
Thế nhưng bây giờ còn chưa thể dùng đến, sáng nay nam chủ đã nhặt được thẻ học sinh của nàng, nếu không có chuyện gì phát sinh ngoài ý muốn, tan học xong hắn sẽ đến tìm nàng trả lại thẻ, không tìm được nàng thì cũng sẽ nhất định đi qua đoạn đường này ra khỏi trường học. Hơn nữa lúc này trong sân trường đã không còn bao nhiêu người nữa, Lâm Hàm chỉ cần ở tại chỗ đợi một chút là được.
Lâm Hàm vừa nghĩ vừa lấy tay gỡ ra tóc mái dày nặng của mình, sau đó tháo xuống cái kính mắt vừa đen vừa xấu kia đi, để lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp tuyệt mĩ vốn có của nàng.
⬅ Trước Tiếp ➡