⬅ Trước Tiếp ➡

vậy vẫn là không đủ, nơi đó bỏng rát nhức nhối khiến những tình cảm chân thành, mãnh liệt như thiêu thân lao vào lửa của cô trong khoảnh khắc tan thành mây khói.
Cô dừng lại hai phút, cảm thấy đỡ hơn một chút, bèn cắn răng nhích từng chút, lắc lư vòng eo từ từ nuốt nốt phần thân gậy còn lại.
Khó khăn lắm mới chạm đáy, cô có cảm giác như vừa trải qua một kiếp nạn lớn..
Mặt mày tái nhợt, lồng ngực tức nghẹn, đầu óc quay cuồng, cả người gần như kiệt sức.
Anh vẫn ngủ say, hoàn toàn không hay biết những chuyện cô đã làm.
"Nguy Thời.." Cô thì thầm gọi tên anh, trong mắt cũng như trong tim, lúc này chỉ chứa đựng duy nhất hình bóng anh.
Cô và anh, cuối cùng đã hòa làm một.
Mặc dù cơ thể đau đớn tột cùng, mặc dù hành động này đáng bị khinh bỉ nhưng trong lòng cô lại vô cùng hạnh phúc.
Nguy Thời là người đàn ông đầu tiên hoàn toàn chiếm trọn thể xác lẫn tâm hồn cô.
Cô cúi người ghé sát vào anh, hơi thở phả nhẹ lên da thịt anh, giọng nói khẽ khàng và mềm mại như tơ "Nguy Thời..
Ít nhất, đêm nay anh thuộc về em." Thẩm Xu Mạn hít sâu mấy hơi, chống tay lên bụng anh, chậm rãi nâng hông lên rồi hạ xuống.
Cô chưa cởi áo ngực, bầu ngực đầy đặn theo từng nhịp chuyển động mà rung lên, gọng sắt bên dưới ma sát với da thịt, siết đến mức khiến cô khó thở.
Thế nhưng, điều khó chịu hơn cả vẫn là cơn đau nhói không ngừng ở nơi ấy.
Cảm giác gậy thịt to lớn ra vào trong hoa huyệt chật hẹp giống như có một vật thô ráp cọ xát mạnh mẽ, cứa đi một lớp da non, đau đến mức nước mắt giàn giụa.
Giữa không gian tĩnh lặng, từng âm thanh kỳ lạ vang lên hòa lẫn với tiếng nức nở tủi thân khe khẽ của cô.
Sau vài lượt ra vào, cơn đau nơi tư mật vẫn không thuyên giảm.
Cô bỗng cảm thấy mơ hồ, không hiểu tại sao mình lại tự biến bản thân thành ra thê thảm thế này.
Chẳng phải chuyện ân ái nên là điều hạnh phúc và khoái lạc sao?
Tại sao cô lại cảm thấy toàn thân đau đớn, từ tứ chi đến ngũ tạng lục phủ?
Nhất là trái tim, chua xót và căng tức, không sao chịu nổi.
Không thể tiếp tục nữa.
Cô bực bội lau nước mắt giàn giụa trên mặt, chậm rãi ngồi dậy, rón rén bước xuống giường.
Suốt cả quá trình, Thẩm Xu Mạn vẫn không dám nhìn vào cơ thể trần trụi của anh, vội vàng kéo chăn lại, giúp anh đắp lên.
Sau đó, cô lê từng bước nặng nề vào nhà vệ sinh, ngồi xổm trên bồn cầu, cẩn thận lau chùi nơi tư mật.
Có lẽ là do khăn giấy trong khách sạn quá thô ráp, chỉ cần lau nhẹ lên môi nhỏ thôi mà cô đã đau đến cau mày.
Trên giấy loang lổ chất lỏng dính nhớp, còn vương cả những tia máu đỏ tươi..
Cô chảy máu rồi.
"Ưm.." Thẩm Xu Mạn cắn chặt môi, căm hận bản thân vì đã không giữ vững đạo đức, không biết tự trọng, để rồi tự làm khổ mình đến mức này.
Cô ngồi trong nhà vệ sinh gần nửa tiếng, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc, sau đó dùng nước lạnh tạt lên mặt, mong xua đi đôi mắt sưng đỏ..
Nhưng vô ích.
Thấy người đàn ông trên giường vẫn ngủ say, cô vội vàng mặc lại quần trong và quần bảo hộ, vơ lấy túi xách rồi lặng lẽ rời khỏi khách sạn.
Về đến nhà, Thẩm Xu Mạn vội tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường ngủ.
Cô ngủ một mạch đến bảy rưỡi sáng hôm sau, đồng hồ sinh học đánh thức cô đúng giờ.


⬅ Trước Tiếp ➡