⬅ Trước Tiếp ➡

chàng đẹp trai bên cạnh cậu kia không?" Thẩm Xu Mạn nhìn theo hướng mắt cô ấy.
Người mà Trình Đồng gọi là anh chàng đẹp trai kia, dù chỉ đang ngồi yên, khoanh tay trước ngực nhưng vẫn có thể dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người nhờ vào phong thái nổi bật và khí chất xuất chúng.
Trình Đồng mới vào học Thạc sĩ Luật ở đại học Túc Minh hai năm trước.
Lúc đó, người kia chỉ mới hai mươi hai tuổi nhưng đã có bằng Tiến sĩ Y khoa và bắt đầu làm việc tại bệnh viện Hoa Ân trực thuộc đại học Túc Minh.
Cô ấy không biết đến nhân vật xuất chúng như anh cũng là chuyện thường tình.
"Bảo anh ấy sang uống ly rượu này giúp cậu đi." Trình Đồng chỉ vào ly rượu bên cạnh Thẩm Xu Mạn.
Ly rượu này Thẩm Xu Mạn chỉ mới nhấp một ngụm nhỏ nên gần như không vơi đi chút nào, có điều "Như vậy không ổn lắm đâu?" "Vậy thì chọn thật đi " Trình Đồng chắc chắn rằng một người mắc chứng sợ đàn ông nhẹ, dễ đỏ mặt như cô sẽ không dám chủ động bắt chuyện.
Thẩm Xu Mạn lưỡng lự, hít sâu một hơi rồi cầm lấy ly rượu, đứng dậy, bước đến bên cạnh anh dưới ánh mắt kinh ngạc của Trình Đồng và Tưởng Hạ.
Năm thứ mười bảy yêu thầm anh, cuối cùng cô cũng tìm được lý do để nói chuyện với anh lần thứ hai.
Những người ngồi cùng bàn với anh đều ngạc nhiên khi nhìn thấy cô tiến lại gần.
Ánh mắt của mấy người đàn ông ánh lên vẻ choáng ngợp, sự khao khát chực chờ trỗi dậy.
Chỉ riêng mình anh vẫn bình thản nhìn cô như thể đang nhìn một đám mây, một cái cây hay một con cá bơi ngang qua thông thường vậy.
Cô rất căng thẳng, hơi lạnh từ ly rượu hòa cùng mồ hôi trên lòng bàn tay khiến cô gần như cầm không chắc.
Anh hơi nhướng mày, chờ đợi cô lên tiếng.
"Anh có thể uống hết ly rượu này giúp tôi không?" Cô rụt rè hỏi.
Nhạc DJ ồn ào đến mức chính cô cũng nghe không rõ mình vừa nói gì, huống chi là anh.
Anh hơi cau mày.
Thẩm Xu Mạn quýnh lên, lập tức cúi xuống, ghé sát vào anh, nâng tông giọng "Đàn anh Nguy Thời, tôi chơi trò chơi bị thua, anh có thể uống ly này giúp tôi không?" Cô mặc một chiếc váy liền thân cổ vuông, ôm sát eo theo phong cách cổ điển thanh lịch.
Khi cúi người, bầu ngực đầy đặn bị lớp vải trước ngực căng ra như thể sắp bứt tung khỏi sự trói buộc vậy.
Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ cố gắng lấy tay che lại.
Nhưng lúc này ở trước mặt anh, trông cô chẳng khác nào một con khổng tước cái đang nỗ lực phô diễn vẻ đẹp của mình trước con trống.
Anh khẽ liếc mắt nhìn qua, đáy mắt tối lại.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của những người xung quanh, anh thản nhiên nhận lấy ly rượu từ tay cô.
Chẳng biết vô tình hay cố ý, anh khẽ lắc nhẹ ly rượu khiến vài giọt chất lỏng bắn lên khe ngực cô.
Cảm giác ướt lạnh khiến cô vội vàng lấy tay che ngực.
Cô mơ hồ nghe thấy anh nói lời xin lỗi bằng một giọng điệu mang đầy vẻ trêu chọc.
Anh ngửa đầu uống cạn ly rượu, yết hầu gợi cảm khẽ trượt lên xuống.
Cô như bị mê hoặc, cứ ngây ngốc nhìn anh mà quên cả phản ứng.
Mãi đến khi anh đưa lại chiếc ly cho cô.
Đầu ngón tay chạm nhau, một luồng điện nhỏ từ nơi tiếp xúc lan tỏa khiến tim cô run lên, tình cảm thầm kín bao năm qua trực trào.
Tay cô khẽ run.
Có lẽ anh đã nhận ra, bàn tay lớn vững chãi nâng


⬅ Trước Tiếp ➡