“Mẹ à, chuyện này là lỗi của nhà mình. Dù con với chị không phải cùng mẹ sinh ra, nhưng vẫn là người một nhà, chị làm sai, con là em thì có nghĩa vụ bù đắp.”
“Vả lại, con với đồng chí Tưởng chưa chính thức đính hôn, vẫn còn kịp. Nhà họ Tưởng đến một ngàn tệ sính lễ còn không chịu bỏ ra.”
“Còn anh Thiệu Hưng thì khác, anh ấy sẵn lòng đưa ra đến hai ngàn tệ, chứng tỏ anh ấy là người tốt. Chẳng phải mẹ vẫn nói là đàn ông từng ly hôn sẽ hiểu phụ nữ hơn sao?”
Tống Minh San ra vẻ vô cùng thiện lương, dịu dàng và “ngây thơ”.
Cô ta cố ý để lại ấn tượng tốt cho Trương Thiệu Hưng.
Sắp tới anh ta sẽ mở công ty, có nhà máy riêng, và lần này cô ta sẽ nhất định làm phu nhân giàu có, để cả trấn phải ghen tị.
Dù không thể để Tống Thanh Đại ngủ với Tưởng Triệu Vân nhưng tên côn đồ như Cao Hàn cũng không phải loại tốt đẹp gì.
Tống Thanh Đại muốn đính hôn với Cao Hàn chẳng qua là để chặn miệng người ngoài mà thôi.
Nghĩ thế, Tống Minh San thấy yên tâm hẳn.
“Anh Thiệu Hưng, anh nghĩ sao?”
Nói xong, cô ta mở đôi mắt long lanh nhìn Trương Thiệu Hưng.
Trương Thiệu Hưng năm nay đã ba mươi sáu, còn Tống Minh San mới chỉ hai mươi tuổi, đúng là kiểu “trâu già gặm cỏ non”.
Trương Thiệu Hưng trầm mặt nhìn Phùng Thúy Phân rồi nói “Dì Phùng, còn hai ngàn tệ sính lễ...”
Phùng Thúy Phân sợ hắn đòi lại số tiền đó, vội vàng kéo Tống Minh San lại, cười gượng
“Cậu Trương, cậu yên tâm, tôi chắc chắn sẽ cho cậu một lời giải thích.”
“Nhưng chuyện lớn thế này tôi phải về bàn lại với ông nhà đã, cậu thông cảm chứ?”
“Được, tôi cho các người hai ngày, không bàn bạc xong thì trả lại tất cả tiền, bao gồm cả tiền cỗ tối nay ”
Toàn bộ chi phí tiệc đính hôn tối nay đều do Trương Thiệu Hưng trả.
Vì muốn giữ thể diện, Phùng Thúy Phân đã đặt nơi sang trọng nhất trong trấn, mời hết cả họ hàng đến chỉ để hưởng thụ một bữa.
"Con ranh mất nết, về nhà tao xử lý mày sau "
Trương Thiệu Hưng vừa rời khỏi, Phùng Thúy Phân liền nhìn Tống Thanh Đại nằm trên giường với ánh mắt oán hận.
Cao Hàn nhíu mày, lườm bà ta với ánh mắt sắc bén khiến bà ta e sợ, vội kéo Tống Minh San ra ngoài.
Trên đường về, Phùng Thúy Phân không ngừng trách mắng.
“Tống Minh San, đầu óc con bị làm sao vậy? Lại đâm đầu đi làm mẹ kế cho người ta?”
“Mẹ nói cho con biết, đừng có mơ tưởng đến chuyện đó ”
Bà ta không hiểu vì sao con gái lại phát rồ như thế, tự dưng đòi lấy Trương Thiệu Hưng. Rõ ràng trước đây cô ta vẫn quấn quýt bên Tưởng Triệu Vân. Mẹ anh ta là nhân viên cung tiêu xã, bố làm việc ở lò mổ, có thịt ăn cả đời không hết.
Chẳng phải gả vào nhà họ Tưởng sẽ tốt hơn sao?
“Mẹ, con tỉnh táo mà Lần này con nhất định phải lấy Trương Thiệu Hưng ”
Tống Minh San bèn kể hết chuyện trọng sinh của mình cho mẹ nghe.
“Gì? Con vừa nói cái gì?”
Trong đêm khuya, Phùng Thúy Phân hốt hoảng kêu lên như bị chọc tiết, trợn tròn mắt, tỏ vẻ không thể tin nổi.
“Con nói là con trọng sinh?”
“Mẹ, nhỏ tiếng thôi ”
Tống Minh San vội bịt miệng bà ta, lo lắng nhìn quanh.
Cô ta hạ thấp giọng “Mẹ, tin hay không tùy mẹ, nhưng đây là chuyện thực sự đã xảy ra với con.”