⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn chưa từng chạm vào cô, nên cô cũng chưa bao giờ biết cảm giác vui sướng giữa nam và nữ. Thế nhưng lần đầu tiên ấy, lại đau đớn đến thế, như thể từng khớp xương trong cơ thể đều rã ra.
“Cao Hàn, chuyện tối qua...” Tống Thanh Đới hít một hơi sâu, định nói gì đó thì bị anh ngắt lời.
“Sao, không định chịu trách nhiệm nữa à?”
Cái gì?
Trong khoảnh khắc ấy, cô tưởng mình nghe nhầm. Cô đã nghe danh tiếng của Cao Hàn Máu lạnh, chơi liều, khét tiếng gần xa. Cả nhà họ Cao ở trấn Hồng Tinh không ai dám động vào. Đến đời Cao Hàn, tính cách tàn nhẫn của dòng họ ấy lại càng được kế thừa trọn vẹn. Đánh nhau chưa bao giờ biết sợ.
Nhất là mẹ anh ta, cũng là người đàn bà nổi tiếng chua ngoa ở trấn Hồng Tinh. Người ta đi ngang qua nhà họ Cao đều phải tránh xa. Vậy mà cô lại kéo nhầm người, chính là Cao Hàn...
“Em không phải nói là muốn chịu trách nhiệm với anh sao? Đồng chí, em muốn lấy Trương Thiệu Hưng già nua đó, hay là muốn lấy anh?”
Anh nhướn mày, nét phóng túng lộ ra rõ ràng. Đôi mắt hoang dại của anh nhìn cô khiến người ta lạnh sống lưng. Nghe anh nói, tim Tống Thanh Đới đập loạn nhịp.
Anh nhìn cô đang ngẩn người, lòng dậy lên chút bực bội. Chẳng lẽ anh dữ dằn đến mức dọa cô sợ sao? Nếu không thì sao lại không nói nổi một câu?
“Cưới anh.” Sau khi cân nhắc một hồi, đôi môi mềm mại của Tống Thanh Đới cũng chậm rãi thốt ra mấy chữ.
Trong mắt Cao Hàn thoáng lóe lên một tia sáng, nhưng nhanh chóng biến mất.
“Mặc đồ vào, anh đưa em về.” Anh dời ánh mắt khỏi làn da trắng mịn của cô. Anh cũng không ngờ da của cô lại mềm như vậy, chạm nhẹ thôi cũng đỏ lên.
Tống Thanh Đới nhặt quần áo rơi trên sàn, còn anh thì tự giác quay lưng đi. Giọng nói lạnh lùng “Ngày mai anh sẽ đến nhà em dạm hỏi, em nhanh chóng chấm dứt hôn ước với Trương Thiệu Hưng đi. Tránh cho đêm dài lắm mộng.”
Đây là cơ hội anh chờ đợi bao lâu nay, mà lại là cô tự nguyện dâng tới cửa, không có lý nào lại để cô có thời gian hối hận.
“Ừm...”
Tiếng đáp của Tống Thanh Đới nhẹ như tiếng muỗi, khi cô vừa đặt chân xuống đất đã không kiềm được mà hít vào một hơi lạnh, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ.
Đau quá Vừa nhức vừa đaụ
Đặc biệt là chỗ đó, như bị cọ xát dữ dội, bây giờ vẫn còn bỏng rát.
“Mới vậy mà đã đi không nổi rồi sao?”
Một cánh tay nhanh chóng đỡ lấy cô, ngăn không cho cô ngã. Giọng nói trầm thấp của anh khiến mặt Tống Thanh Đới càng thêm nóng bừng.
Cô lí nhí nói “Em... đây là lần đầu tiên.”
Cô là lần đầu tiên, mà Cao Hàn thì to khỏe, lực mạnh, mọi thứ của anh đều quá lớn, cô làm sao mà chịu nổi.
“Anh biết.” Anh im lặng một lúc rồi nói tiếp “Anh cũng là lần đầu tiên.”
Tống Thanh Đới “...”
Cô có hỏi đâu
Khi Tống Thanh Đới về đến nhà, không khí trong nhà nặng nề đến đáng sợ. Phùng Thúy Phân đã thêm mắm dặm muối kể lại chuyện hôm nay cho cha cô, Tống Viễn Sơn nghe. Còn Tống Minh San thì khóc lóc, sụt sùi nói rằng cô ấy nguyện thay Tống Thanh Đới để gả vào nhà họ Trương. Nếu không thì phải trả lại hai ngàn tệ sính lễ mà Trương Thiệu Hưng đã đưa.

⬅ Trước Tiếp ➡