"Tôi cũng không biết." Ánh mắt Diệp Đào Yêu lại càng mờ mịt "Khoảng thời gian trước tôi bị tai nạn hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh dậy trong bệnh viện, tôi quên rất nhiều chuyện trước kia... Mà từ sau khi tỉnh dậy thì tôi đã như thế này, cứ căng thẳng là sẽ toát mồ hôi, mà cứ toát mồ hôi là sẽ có chút mùi, nhưng rất rất nhạt, chẳng mấy người ngửi thấy. Anh... ngửi được ư?"
"Ừm." Lâu Ngâm Tiêu gật đầu "Mũi tôi rất thính."
Từ bé tới lớn, mũi và tai anh đều thính hơn người thường rất nhiềụ
Không rõ chuyện mất ngủ và đau đầu của anh có liên quan tới việc này không.
Nhưng anh có thể khẳng định một điềụ.. lúc ngủ, cho dù nghe được bất cứ tiếng động hay ngửi được chút mùi lạ nào là anh sẽ khó ngủ cả đêm.
Diệp Đào Yêu bật thốt "Anh là chó ư?"
Lâu Ngâm Tiêu nheo mắt "Không, tôi cầm tinh Hổ."
Ánh mắt anh mang theo tính xâm lược và áp bách, khiến Diệp Đào Yêu run rẩy lùi ra sau mấy bước, tay siết chặt phần áo tắm trước ngực.
Lâu Ngâm Tiêu tao nhã đứng dậy, sải cặp chân dài đi tới trước mặt cô, cúi đầu xuống bên tai cô rồi ngửi.
Mùi thơm ngát khiến toàn thân anh thoải mái.
Anh chưa từng ngửi thấy mùi hương nào thơm tho khiến anh vui vẻ thoải mái, toàn thân thư thái đến vậy.
"Ngủ cùng tôi một đêm nhé?" Lâu Ngâm Tiêu cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, thản nhiên hỏi.
Giọng nói trầm trầm đầy quyến rũ vang lên bên vành tai Diệp Đào Yêụ
Diệp Đào Yêu có chút choáng váng, suýt nữa thì định gật đầụ
Cũng may cô đột nhiên giật mình tỉnh táo lại, động tác định gật đầu lập tức chuyển thành lắc đầu như trống bỏi "Không không không không không không... Tôi không phải loại con gái tùy tiện dễ dãi, anh cho tôi báo đáp anh bằng cách khác có được không? Tôi tôi tôi..."
Diệp Đào Yêu vừa hoảng sợ lắc đầu, vừa ra sức lùi ra saụ
Lâu Ngâm Tiêu lại ép sát từng bước, duỗi tay dễ dàng bắt được bả vai của Diệp Đào Yêu "Đừng nghĩ nhiều, chỉ là ngủ chung giường một tối với tôi mà thôi, tôi sẽ không động vào cô đâụ.. Tôi thích sạch sẽ, không hứng thú với loại con gái mà tôi không quen biết."
Diệp Đào Yêu "..."
Không làm gì, vậy tại sao phải ngủ cùng với cô?
Đây là sở thích kỳ quặc gì vậy?
Lâu Ngâm Tiêu nhìn ra sự khó hiểu của cô, nhưng anh chẳng buồn giải thích, chỉ chậm rãi nói "Bây giờ cô có hai lựa chọn, một, tự mình lên giường ngủ. Hai, tôi đánh ngất cô rồi ném lên."
Diệp Đào Yêu nhìn anh đầy thương hại "Anh không làm được đâu Tất cả những người muốn hại tôi đều xui xẻo hết "
Lâu Ngâm Tiêu hoàn toàn không hề tin chuyện cô nói, nhưng vẫn tốt tính nói thêm một câu "Tôi không hề muốn hại cô, tôi đang nuông chiều cô "
Diệp Đào Yêu "... Ha ha Cảm ơn anh nhé, nhưng anh hãy giữ cái "nuông chiềú đó của anh cho người khác đi "
Lâu Ngâm Tiêu liếc cô một cái "Tôi đếm đến ba, cô chọn tự mình qua nằm hay để tôi ném lên giường?"
"Tôi không chọn cái nào hết " Diệp Đào Yêu bắt đầu bướng bỉnh, khoanh tay trước ngực "Tôi cứ đứng ở đây xem anh xui xẻo đấy "
Lâu Ngâm Tiêu híp mắt lại, rõ ràng là một động tác quyến rũ muốn chết, nhưng lại khiến Diệp Đào Yêu rùng mình một cái.
Cô lại nhát cáy lùi ra mấy bước.
Lâu Ngâm Tiêu không lải nhải thêm với cô, khẽ cúi người định ôm cô ném lên giường.