Ả ta nhếch môi cười "Đê tiện? Bậy rồi, tôi nào dám giành cái danh từ đó với cô chứ, cô đã bấu víu Sầm tổng nhiều năm như vậy, tôi sao bằng một góc của cô được?"
Nháy mắt, An Khê như bị chọc giận, cô không muốn nhịn nữa, cầm lấy cà phê trên bàn, hắt về phía Lý Mộ Tử.
Lý Mộ Tử tránh ra sau, cà phê chỉ bị dính lên quần áo, không ảnh hưởng đến khuôn mặt trang điểm tinh xảo của ả ta tí nào.
"Mày chỉ là một tiểu tam, lấy đâu ra tư cách mà vênh mặt trước tao hả?" An Khê lạnh lùng "Mày không sợ tao sẽ vạch trần chuyện mày chen chân vào gia đình người khác sao?"
Lý Mộ Tử kéo áo len.
Cà phê có hơi nóng, thấm qua lớp áo len dính vào da, làm cho ả ta có chút đau rát.
Hạng Thu lắp bắp kinh hãi, đang muốn khuyên can, Lý Mộ Tử bỗng nhiên giơ tay lên, hung ác mà tát một phát vào mặt An Khê.
Ả ta ra tay đột ngột, An Khê và Hạng Thu bên cạnh cũng không kịp phản ứng.
An Khê bị đánh đến mức nghiêng đầu sang một bên, gương mặt nhợt nhạt nháy mắt đã hằn lên dấu tay đỏ ửng.
"Lâm An Khê, mày nghĩ mày là ai? Sầm phu nhân hả? "Ả ta lạnh lùng cười nhạo, tuy giọng nói không lớn, nhưng cũng đủ để An Khê nghe rõ "Mày thử nghĩ xem, Sầm tổng có thừa nhận mày không?"
An Khê mím chặt môi.
Lý Mộ Tử nói tiếp "Sầm tổng đã bao giờ gọi mày một tiếng vợ chưa? Hay đã từng công khai dẫn mày ra khỏi nhà chưa? Mày thậm chí còn chưa từng lấy danh nghĩa Sầm phu nhân mà vào cổng công ty nữa kìa, thế thì lấy đâu ra tự tin mà xem mình là Sầm phu nhân vậy hả?"
An Khê thấy mình không thể phản bác nổi.
Cô và Sầm Khả kết hôn hơn 2 năm, đúng thật là Sầm Khả chưa bao giờ dẫn cô đi dự bất cứ nơi công cộng nào, thậm chí 2 năm rưỡi nay, cô và cô ta đều đang ở trong mâu thuẫn ly hôn.
Về mặt pháp lý, cô là vợ của Sầm Khả, nhưng không chỉ người ngoài không công nhận thân phận Sầm phu nhân của cô, ngay cả bản thân Sầm Khả cũng y như vậy.
"Cô Lý bình tĩnh một chút đi ha." Hạng Thu cố gắng xoa dịu bầu không khí "Nếu không thì cô đợi trong phòng nghỉ khác ha, Sầm tổng sắp họp xong rồi..."
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng nói của Sầm Khả.
"Mấy người đang làm gì trong đây vậy?"
Ba người trong phòng nghỉ đồng loạt nhìn về phía cửa.
Lý Mộ Tử sửa sang lại tóc, có chút bối rối.
Ả ta có thể kiêu ngạo trước mặt An Khê, nhưng lại không dám kiêu ngạo trước mặt Sầm Khả, lỡ mà chọc giận cô ta rồi, lấy ai bao nuôi mình đây.
Bởi vì đang ở công ty, Sầm Khả mặc đồ khá trang trọng, áo sơ mi trắng kết hợp quần tây, đứng phía sau là hai trợ lý trông rất nghiêm túc, khí thế uy nghiêm.
Đầu tiên, cô ta nhìn thoáng qua An Khê, sau đó lại quay mắt nhìn về phía Lý Mộ Tử, dừng lại một giây, cuối cùng lãnh đạm nhìn An Khê.
Cô ta cũng không hỏi nguyên nhân sự việc, lại càng không hỏi dấu bàn tay sưng đỏ trên mặt An Khê, chỉ nói "Cô tới đây làm gì?”
An Khê nghiêng mặt, bỗng nhiên cảm thấy dấu tay trên mặt thật đau rát.
Cô nói "Tại sao em không thể đến?"
Sầm Khả đi vào phòng nghỉ "Em cũng nên nói trước với tôi một tiếng, cứ tùy tiện đi như vậy sẽ ảnh hưởng đến tôi đấy.”