⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc bọn họ kết hôn không cử hành hôn lễ gì, cầu hôn thì lại càng không.
Sầm Khả chỉ phun ra một câu "Kết hôn đi", sau đó cùng trợ lý đi mua nhẫn cưới.
An Khê vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út, trào phúng cười khẽ.
Cô vì Sầm Khả mà từ bỏ sự nghiệp, tiền đồ, bản ngã, kể cả tôn nghiêm.
Nhưng bây giờ thì sao, cô nhận lại được gì?
Tất cả những nỗ lực của cô, cuối cùng chỉ đổi lấy một câu "Chán ghét" hời hợt của Sầm Khả.
Ly hôn, sao cô có thể cam tâm mà ly hôn được chứ?
Cô không cam tâm, lại càng không nỡ.
Cô yêu Sầm Khả nhiều năm như vậy, sao nói dứt là dứt được.
Cái tên Sầm Khả đã khắc vào linh hồn An Khê, vùi vào xương cốt cô, muốn tách ra cũng không được.
An Khê trở về căn hộ thì nhận ra là mẹ mình chuyển đến.
Trần Lạc Mai cũng vừa đến không lâu, vali còn để ở cửa chưa thu dọn gì, lúc này bà ấy đang nói chuyện với bảo mẫu trong nhà.
Tối hôm qua Tô Lê Ngọc gọi điện thoại cho Trần Lạc Mai, nói về việc An Khê sắp thụ tinh ống nghiệm.
Một khi đã phẫu thuật cấy ghép, An Khê phải ở nhà nằm nghỉ ngơi trên giường, cần người chăm sóc chu đáo, mà Trần Lạc Mai vốn đã từng là người giúp việc, vừa hay có thể chăm sóc con gái.
Vì thế tối hôm qua Trần Lạc Mai đã thu dọn đồ đạc, buổi sáng cơm nước xong đã chạy tới.
"Tiểu Khê về rồi à?" Trần Lạc Mai bước nhanh ra cửa "Tối qua phu nhân đã nói bị sao vậy?"
An Khê nghiêng đầu, thấp giọng nói "Không sao đâụ”
Cô trốn tránh muốn lên lầu, lại bị Trần Lạc Mai ngăn lại.
Nửa mặt An Khê sưng đỏ, bộ dáng rất thê thảm đáng thương, Trần Lạc Mai thấy vậy vừa đau lòng vừa phẫn nộ "Ai đánh, cô Sầm sao?”
"Không phải chị ấy " An Khê lập tức phủ nhận "Không liên quan đến chị ấy.”
"Cho dù không phải cô ta, nhưng chắc chắn có liên quan đến cô ta phải không?" Mạch não Trần Lạc Mai rất nhanh "Có phải cô Sầm có người khác rồi đúng không? Con nhỏ tiểu tam của cô ấy đánh con phải không?"
Bị mẹ hỏi liên tiếp như vậy, sự tủi thân trong lòng An Khê không giấu được nữa, vành mắt cô đỏ bừng, nhưng vẫn khàn giọng phủ nhận "Không có, A Kha không có ai bên ngoài hết ”
"Chắc chắn là có " Trần Lạc Mai hiểu con gái mình, nhìn dáng vẻ của cô thì bà ấy biết ngay, Sầm Khả đã làm chuyện có lỗi với An Khê, nếu không con bé cũng sẽ không như vậy.
Bà ấy nhớ tới mấy năm nay con gái mình đã chịu bao tủi thân và nhục nhã từ Sầm Khả, lòng cũng đã sớm dồn lại một đống oán khí "Cô ta đã như vậy rồi, con còn đi theo làm gì, ly hôn đi, cũng đừng sinh nữa, miễn cho khi sinh ra xong lại hối hận.”
An Khê không muốn cãi nhau với mẹ, càng không muốn nghe mẹ nói xấu Sầm Khả, cô hất tay bà ấy ra "Đây là chuyện của con, mẹ đừng quan tâm.”
Nói xong, cô đi thẳng lên lầụ
Trần Lạc Mai rất giận, chỉ có thể phẫn nộ lặp lại câu nói cũ trăm lần "Lâm An Khê, sau này chắc chắn con sẽ hối hận "
Lần cấy ghép phôi thai đầu tiên của An Khê thất bại.
Ngày 1 tháng 10, cô lại thực hiện lần thứ hai.
Lần này đã thành công.
Ngày nhận được kết quả kiểm tra, An Khê đã thử gọi điện cho Sầm Khả vài lần, nhưng cô ta không nghe máy.


⬅ Trước Tiếp ➡