⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh này.
Đêm hôm khuya khoắt chạy ra ngoài hẹn hò với đàn ông khác, trách gì bạn trai cũ lại ngoại tình, có lẽ là "một bàn tay không vỗ nên tiếng".
Thịnh Minh Hy chuyển tầm mắt đi, chỉ là một công cụ thôi, anh hà tất phải bận tâm? Trong chiếc xe khác, Lục Thanh Thanh cảm ơn Nhạc Hàng, mở cửa xuống xe.
Cô không hề phát hiện ra Thịnh Minh Hy đang ở trong bóng tối, đẩy cửa bước vào sân.
Đèn phòng sách sáng, Lục Thanh Thanh nghĩ Thịnh Minh Hy ở trong đó, khi đi ngang qua cửa phòng sách còn dừng lại một chút.
Cô bây giờ đột nhiên có chút hối hận, không nên dùng cách này để gom tiền phẫu thuật cho bà nội.
Hai người xa lạ không có nền tảng tình cảm, muốn sống chung với nhau, thật sự khó hơn tưởng tượng rất nhiềụ
Đêm đó, Thịnh Minh Hy lại ngủ trong phòng sách.
Sáng sớm hôm saụ
Thịnh Minh Hy đã đi sớm.
Lục Thanh Thanh vẫn như thường lệ làm bữa sáng, mang đến phòng ông nội.
Tâm trạng ông nội hôm nay không được tốt lắm, nhìn thấy Lục Thanh Thanh là cứ thở dài thườn thượt.
Lục Thanh Thanh cho rằng ông cụ chắc chắn vì chuyện thỏa thuận tiền hôn nhân mà còn giận cô và Thịnh Minh Hy.
Cô muốn an ủi, nhưng không biết mở lời thế nào.
Khi cô quay người định đi ra ngoài, ông cụ gọi cô lại.
"Hôm nay là ngày giỗ cha mẹ Minh Hy, ông hy vọng con có thể đi cùng thằng bé, thằng bé tám tuổi đã không còn cha mẹ, những năm nay chỉ có một mình ông già này bầu bạn với nó, bây giờ ông cũng không ở bên nó được mấy ngày nữa, ông giao nó cho con đấy.
" Lục Thanh Thanh lòng chấn động.
Nhận lấy một tờ giấy nhỏ ông cụ đưa cho, trên đó có địa chỉ một bến tàụ
"Nó mỗi năm vào ngày này đều ra biển cúng bái cha mẹ, con bây giờ đi vẫn còn kịp.
" Lục Thanh Thanh nắm chặt tờ giấy, trước mắt hiện lên bóng lưng cô độc của Thịnh Minh Hy đứng trên boong tàu, nghĩ đến cha mẹ mà cô chưa từng gặp mặt, không khỏi cảm thấy đồng cảm.
Dù sao bà nội ngày mốt mới cần người chăm sóc, cô cứ coi như tự cho mình một ngày nghỉ.
Khi Lục Thanh Thanh tìm đến bến tàu theo chỉ dẫn, du thuyền mà Thịnh Minh Hy đang đi đã cách bờ hơn mười mét.
Thịnh Minh Hy đứng trên boong tàu, lưng quay về phía Lục Thanh Thanh.
Lục Thanh Thanh lớn tiếng gọi tên Thịnh Minh Hy, nhưng có lẽ sóng biển quá lớn, gọi mãi mà Thịnh Minh Hy vẫn không phản ứng.
Du thuyền càng lúc càng xa.
Lục Thanh Thanh đành quay người đi về.
Gió biển rất lạnh, Lục Thanh Thanh quấn chặt áo khoác.
Đột nhiên phía sau có người gọi cô "Lục Thanh Thanh " Vội vàng quay đầu lại, thấy Thịnh Minh Hy đứng sau lưng cô.
"Ông nội bảo cô đến sao?" Giọng Thịnh Minh Hy khàn đặc, anh dường như đã thức trắng đêm, lúc này hốc mắt trũng sâu, trông rất tiều tụy.
"Ông nội cho địa chỉ.
" Nhưng bản thân cô muốn đến.
Nửa câu sau Lục Thanh Thanh không nói ra.
Cổ họng Thịnh Minh Hy khẽ nuốt nước bọt.
"Cô về đi, nói với ông nội, đừng lo lắng cho tôi.
" Vẻ mặt Thịnh Minh Hy lạnh lùng như gió biển, thổi đến tận xương tủy.
Nhìn Thịnh Minh Hy lặng lẽ quay người bước lên cầu tàu, bóng lưng cô đơn khiến người ta đau lòng.
Lục Thanh Thanh không suy nghĩ gì liền đuổi theo.

⬅ Trước Tiếp ➡