⬅ Trước Tiếp ➡
"Lục Thanh Thanh, cảm ơn ý tốt của em, nhưng từ khi cha mẹ tôi qua đời, tôi không còn tổ chức sinh nhật nữa.
" Thịnh Minh Hy kìm nén cảm xúc trong lòng, lạnh lùng nói.
Lục Thanh Thanh dừng bước.
Cô nhìn vẻ mặt đau khổ của Thịnh Minh Hy, cô cảm thấy đồng cảm.
"Thịnh Minh Hy, tôi biết nỗi đau mất cha mẹ, nhưng hôm nay là ngày cha mẹ đưa anh đến thế gian này, năm đó cha mẹ anh đã không quản đường xa trở về để mừng sinh nhật anh, anh phải biết họ yêu anh nhiều thế nào, vì vậy cách tốt nhất để cảm ơn cha mẹ là hãy yêu thương bản thân thật tốt, để mình được vui vẻ.
" "Nỗi đau của tôi em sẽ không bao giờ hiểu được.
" "Có lẽ nỗi đau của anh tôi mãi mãi không thể thấu hiểu, nhưng khi tôi biết mình là đứa trẻ được nhà họ Lục nhặt được từ bãi biển, nỗi đau của tôi không ít hơn anh.
Cha mẹ tôi tuy còn sống, nhưng tôi chưa một ngày nào được hưởng sự yêu thương của cha mẹ, trước đây không có, tương lai cũng sẽ không có, vì vậy, ít nhất anh còn may mắn hơn tôi.
" Thịnh Minh Hy khẽ động lòng.
"Em chưa từng nghĩ đi tìm họ sao?" Lục Thanh Thanh lắc đầụ
"Biển người mênh mông, tôi biết tìm ở đâu? Tìm được rồi thì tình thương đã mất có trở lại được không?" "Vậy em có hận họ không?" "Không hận.
Tôi tin trên đời này không có cha mẹ nào không yêu con mình, họ nhất định có nỗi khổ riêng, vì vậy điều tôi có thể làm là sống thật tốt, không phụ lòng họ đã mang tôi đến thế giới này.
" Lục Thanh Thanh đặt bánh gato lên bàn.
"Tôi không biết ngày sinh của mình, nên tôi cũng chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, hôm nay chúng ta cùng tổ chức sinh nhật nhé?" "Đây là bánh gato tôi tự tay làm, anh nếm thử đi?" Thịnh Minh Hy bước đến, nhìn chiếc bánh gato không đẹp mắt nhưng trông rất tâm huyết, một dòng ấm áp lướt qua trái tim lạnh lẽo của anh.
"Chúng ta cùng nhau ước một điều ước nhé.
" Lục Thanh Thanh nhắm mắt lại bắt đầu ước.
Lúc này căn phòng yên tĩnh lạ thường, dường như cả thế giới, chỉ còn lại hai người họ.
Nhìn khuôn mặt thanh tú của Lục Thanh Thanh dưới ánh nến, Thịnh Minh Hy cũng từ từ nhắm mắt lại.
Lục Thanh Thanh đã ước ba điềụ
Cô vừa mở mắt ra, phát hiện Thịnh Minh Hy đang ngây người nhìn cô.
"Anh ước chưa?" Thịnh Minh Hy gật đầụ
"Vậy chúng ta trao đổi điều ước nhé? Tôi sẽ gửi điều ước của tôi cho anh qua điện thoại, anh gửi cho tôi.
" Nói xong, Lục Thanh Thanh gửi ba điều ước của mình đi.
Nhưng Thịnh Minh Hy lại chần chừ mãi không động đậy.
"Sao anh không gửi?" "Điều ước của tôi không thể thực hiện được.
" Điều ước duy nhất của Thịnh Minh Hy bây giờ là hy vọng ông nội có thể sống lâu trăm tuổi.
"Đôi khi điều ước không phải để thực hiện.
" Thịnh Minh Hy ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sáng rực như ngọc dạ minh châu của Lục Thanh Thanh.
"Điều ước là để cho người ta dũng khí để sống, khiến người ta trở nên dũng cảm, kiên cường, không sợ bất kỳ khó khăn nào.
" "Ngay cả khi cuối cùng không thể thực hiện được, chúng ta cũng sẽ không hối hận, vì chúng ta đã từng cố gắng.
Con người thực ra rất nhỏ bé, những việc chúng ta có thể quyết định rất ít, vì vậy nhiều khi đừng tự làm khó mình, cố gắng hết sức là được.

⬅ Trước Tiếp ➡