Ngũ quan của gương mặt kia tinh tế đến gần như có thể dùng hai chữ "Hoa lệ" để đánh giá.
Người đàn ông đầu đội ngọc quan, mặc cẩm y hoa phục, khi ống kính quét qua, anh ta liền trở thành một tồn tại chói mắt nhất.
Yến Văn Bách nói "Rất khó coi."
Cố Tuyết Nghi mất đi hứng thú, cũng không có chú ý tới gương mặt đặc biệt xuất sắc kia.
Đứng dậy đi về phía phòng ăn, người giúp việc đã đặt đồ ăn lên bàn. Cố Tuyết Nghi quét một vòng, ngoại trừ bữa chính, còn có salad rau, trái cây tươi phối hợp cùng
Điểm này ngược lại làm cho Cố Tuyết Nghi rất hài lòng.
Hiện đại có một từ được gọi là "khoa học công nghệ", sự phát triển của khoa học công nghệ có thể khiến cho người dân của thời đại này tận hưởng được trái cây tươi đa dạng.
Đây chính là thứ mà Cố Tuyết Nghi yêu thích.
Yến Văn Bách cứ như vậy trơ mắt nhìn Cố Tuyết Nghi chậm rãi ăn xong bữa sáng, ăn trưa, giữa chừng lại đọc sách, xem phim ... Hoàn toàn không coi Giang Nhị tới cửa như là một chuyện đáng để bận tâm.
"Cái này rất ngon." Đột nhiên Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu, chỉ chỉ đĩa dâu tây trước mặt.
Nữ giúp việc vội vàng nói "Vậy lại rửa thêm một đĩa cho phu nhân?"
"Ừm." Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Đúng lúc này, Giang Nhị tới cửa.
Giang Nhị cũng không tên là Giang Nhị, mà là Giang Việt. Chỉ là anh ta xếp thứ hai ở Giang gia, khi còn bé, Giang Nhị lại giống như một que tăm, mọi người cũng quen gọi anh ta là "Giang Nhị" để trêu ghẹo, chờ gọi đến bây giờ, dĩ nhiên xưng hô này đã trở thành một biểu tượng không thể khinh thường.
Anh ta cùng thư ký đi vào, vệ sĩ đứng ngoài cửa.
"Yến phu nhân." Giang Việt vừa mới vào cửa đã lễ phép xưng hô một tiếng, sau đó mới nhìn về phía người phụ nữ ngồi trên sô pha.
Yến Văn Bách ngồi bên cạnh cô.
Trước kia Yến Văn Bách luôn luôn là người phấn chấn đến từng sợi lông, tính tình kiệt ngạo, lúc này lại ngồi có chút đoan chính, đoan chính đến mức có chút ... Ngoan ngoãn?
Mà người phụ nữ trẻ tuổi mặc váy dài màu trắng, dáng người thướt tha, một tay giữ trang sách, tay kia dừng ở giữa không trung, nhìn kỹ, có thể thoáng nhìn thấy chút nước còn sót lại trên đầu ngón tay cô.
Đúng lúc này nữ giúp việc lại bưng một đĩa dâu tây đi ra, cung kính đặt ở trước mặt Cố Tuyết Nghi. Giang Việt nhìn thoáng qua dâu tây, sau đó mới nhìn về phía khuôn mặt Cố Tuyết Nghi.
Mi như núi xa, mắt như hàn tinh. Mặt mày của cô như mực nhạt vẽ từng nét một, có một loại vẻ đẹp cổ điển của Hoa quốc. Vẻ đẹp này kết hợp với vẻ mặt lạnh nhạt của cô, tạo thành một vẻ đẹp độc đáo, sắc bén bức người.
Hóa ra vợ của Yến Triều lại đẹp như vậy?
"Giang tiên sinh." Đối phương nhẹ nhàng mở miệng, không nóng không lạnh chào hỏi anh ta.
Lúc này Giang Việt mới nhìn thấy, trên cánh môi cô dính một chút nước dâu tây, đỏ thẫm, trong suốt, càng làm nổi bật đôi môi đầy đặn mềm mại.
Nhưng cố tình vẻ mặt của cô lại vô cùng lãnh đạm.
Giang Việt bất giác nắm chặt ngón tay, lúc này mới đi về phía trước hai bước, cười nói "Yến phu nhân đây là đang dùng trà chiều?"
Chờ giọng nói rơi xuống, lúc này Giang Việt mới nhớ tới, thời điểm anh ta chuẩn bị tới, hình như cũng không có ý định lộ ra ý cười đối với Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi lên tiếng "Đúng vậy. Đáng tiếc là không có chuẩn bị cho Giang tiên sinh."
Nói xong, cô khom người đi lấy khăn giấy trên bàn.
Bởi vì động tác này, thân hình của cô bị kéo dài, từ cổ đến sống lưng tạo một đường cong xinh đẹp. Mái tóc màu đen trượt xuống bên gáy, lộ ra một chút cần cổ trắng nõn.
Giang Việt theo bản năng khom lưng đi lấy khăn giấy.
Nhưng động tác của Yến Văn Bách nhanh hơn, cũng cách Cố Tuyết Nghi càng gần. Chờ đến lúc phản ứng lại, Yến Văn Bách đã đưa khăn giấy cho Cố Tuyết Nghi.