⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu như không gấp, cô ta cũng sẽ không năm lần bảy lượt đến Yến gia. Yến gia là cơ hội cuối cùng của cô ta...
Nếu như không phải nghe đồn Yến Triều mất tích, cô ta cũng không dám đến.
Cố Tuyết Nghi chính là một người ngu xuẩn, nhất định cô ta có thể lừa gạt cô...
Trong lòng Tưởng Mộng âm thầm cổ động chính mình, nhưng trên mặt lại lộ ra thần sắc u buồn đáng thương.
Vương Nguyệt lộ vẻ xấu hổ, thật cẩn thận nói "Tưởng tiểu thư, có thể phu nhân còn đang ngủ..."
Cố Tuyết Nghi cũng không được tiên sinh thích, sở dĩ năm đó kết hôn với tiên sinh cũng đều là dựa vào chút thủ đoạn kia mà ra. Mà vị Tưởng tiểu thư này thì khác, trong bụng cô ta chính là đứa nhỏ của tiên sinh, hiện tại tiên sinh lại mất tích...
Làm không tốt, đây chính là huyết mạch duy nhất của tiên sinh... Tưởng Mộng nhìn về phía cánh cửa trước mặt.
Là bút tích của nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp Christian Liaigre.
Đâu chỉ cánh cửa này?......
Từ khi cô ta bước vào nơi này, nơi nào cũng là một đống tiền.
Yến gia thật sự có đủ tiền, cũng đủ thế. Nhưng cố tình lại bị người phụ nữ như Cố Tuyết Nghi chiếm tiện nghi. Đáy lòng Tưởng Mộng vừa mới sinh ra một tia hâm mộ, nhưng rất nhanh đã bị cô ta đè xuống.
Yến triều, Yến gia, là thứ mà cô ta nhìn thấy nhưng không bắt được, cô ta chỉ cần bắt được thứ mình có thể bắt được là đủ rồi. Chỉ cần vượt qua cửa ải này, tuy rằng kém hơn với Yến gia, nhưng cô ta cũng có thể sống cuộc sống mà vô số người cố gắng cả đời cũng không sống được...
Nghĩ tới đây, Tưởng Mộng tiến lên một bước, tự mình gõ cửa. "Yến phu nhân, tôi nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện một chút."
Sốt ruột chính là đối phương, đương nhiên cô sẽ không hạ mình đi để ý tới vị Tưởng tiểu thư kia.
Cố Tuyết Nghi mắt điếc tai ngơ đối với âm thanh bên ngoài, cô ngẩng đầu, chuyên tâm đánh giá hoàn cảnh chung quanh ...
Đây là một nơi khá đơn sơ, giường kỳ quái, đèn kỳ quái, cửa sổ kỳ quái,... Ngoài ra còn có rất nhiều đồ trang trí vừa kỳ quái lại rẻ tiền ... Trên tường đối diện còn có một tấm gương thủy ngân lớn, mặt gương đối diện với cô cùng chiếc giường phía saụ
Người nhà này thật kỳ quái, ngay cả đạo lý không thể đặt gương đối diện với giường cũng không hiểu sao?
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đến gần chiếc gương lớn kia. Trong gương, cô mặc một chiếc váy làm bằng lụa màu xanh lam nhạt, dựa vào hai dây đeo tinh tế treo trên vai, để lộ ra cần cổ mảnh khảnh và xương quai xanh xinh đẹp. Váy dài đến đầu gối, phía dưới là một đôi chân thẳng tắp.
Người phụ nữ trong gương có dung mạo tương tự với cô, chỉ là bị lớp trang điểm quái dị làm mờ đi mặt mày, nhìn qua lộ ra bộ mặt hung ác, lại diễm tục không lý do, thoáng cái tuổi tác đã bị kéo cao mấy tuổi.
Cố Tuyết Nghi căn cứ vào trí nhớ của thân thể, tìm được "phòng tắm", lại mò mẫm tìm được khăn giấy, gian nan vặn vòi nước, vươn đầu ngón tay ra, thăm dò cảm thụ độ ấm của nước ...
Ấm áp.
Thế giới này thật kỳ quái, hạ nhân không có quy củ, bài trí trong phòng không có mỹ cảm, nhưng ngược lại những kỳ kỹ dâm xảo này lại có vài phần ý tứ, mang đến không ít tiện nghi.
Cố Tuyết Nghi dùng khăn giấy nhúng vào nước ấm, lau sạch lớp trang điểm trên mặt. Nhưng những lớp trang điểm này rất khó lau sạch.
Cố Tuyết Nghi cũng không vội, chậm rãi lau từng chút một, vừa lau, một bên tiếp tục tiêu hóa ký ức về thế giới xa lạ này...
Tưởng Mộng đứng ở ngoài cửa đã chờ đến vô cùng lo lắng.
Vì sao hôm nay Cố Tuyết Nghi lại bình tĩnh như vậy?
Tưởng Mộng cắn cắn môi, dứt khoát nhăn mày lại, phát huy kỹ thuật diễn xuất 100% của mình, ôm bụng, khó khăn nói "Bụng của tôi... Hình như có chút đaụ.."
"Yến phu nhân Bụng tôi đaụ..."
⬅ Trước Tiếp ➡