Còn mẹ nó rất nóng.
Giang Việt đen mặt đem chén trà đặt xuống, nhưng mà bản thân mặt anh ta cũng đã đen, đơn giản cũng nhìn không ra.
Giang Việt lạnh lùng hỏi "Cô ấy đánh em như thế nào?"
Vốn dĩ Giang Tĩnh còn ngượng ngùng nói, cũng không dám cáo trạng. Nhưng Giang Việt cũng đều đã bị đánh, vậy cũng không có gì không thể nói ... Giang Tĩnh ngượng ngùng nói "Cô ta lấy thắt lưng quất em."
Đáy lòng Giang Việt lại quỷ dị mà thoải mái một chút.
Giang Tĩnh bị đánh như vậy, hẳn là càng đau hơn.
Còn lấy thắt lưng quất, mặt mũi cũng đều bị quất xuống đất.
Giang Tĩnh không biết trong lòng anh trai nhà mình đang nghĩ cái gì, ánh mắt nhìn Giang Việt, có chút ý tứ anh em cùng cảnh ngộ. Bây giờ nhìn lại khuôn mặt đen này của anh hai, cũng không có uy thế áp người như vậy, ít nhiều thêm một phần thân thiết.
Nhất là vết thương trên mặt kia, càng nhìn càng thấy thân thiết.
Giang Việt lại không uống trà, anh ta đứng lên, một cước đạp vào mông Giang Tĩnh "Lần sau đừng ở bên ngoài gây thị phi cho Giang gia nữa. Không phải ai cũng dễ chọc.”
Giang Tĩnh tự động thay thế những lời này thành "Lần sau đừng trêu chọc Cố Tuyết Nghi nữa," cậu ta vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, tỏ vẻ không dám nữa, lúc này mới an toàn tiễn Giang Việt về thư phòng.
Bằng không sẽ luôn cảm thấy chính mình có thể bị Giang Việt đánh trận thứ hai.
Giới thượng lưu đều nhận được tin tức, đương nhiên Tào Gia Diệp cũng mơ hồ nghe được một chút tiếng gió như vậy.
Bởi vì Giang Việt coi trọng mặt mũi, cấm lan chuyện này kịp thời, Tào Gia Diệp cũng không biết Giang Việt bị đánh.
Chỉ biết sắc mặt Giang Việt tối đen đi đến cửa Yến gia, chờ lúc đi ra, lại là bước đi nhẹ nhàng, trong tay còn cầm một hộp dâu tây...
"Quan hệ giữa Giang gia và Yến gia xa cách, nói là không đối phó cũng không quá đáng." Tào Gia Diệp cau chặt mày "Sao lại dễ dàng bỏ qua như vậy?"
Trước khi đi còn cầm một hộp dâu tây.
Dâu tây chắc chắn không phải là đồ đắt tiền gì, nhưng lại là biểu tượng Mẹ nó chính là tượng trưng cho quan hệ hòa hợp giữa Giang gia và Yến gia
Mẹ kiếp Rõ ràng trước kia khi Yến Triều còn ở đây, cũng không thấy quan hệ hòa hợp như vậy Sao bây giờ lại chơi bộ này?
Tào Gia Diệp muốn vỡ đầu cũng nghĩ không ra.
Nhưng anh ta cũng rõ ràng, cấp bậc đại lão như Giang gia, Yến gia so chiêu, thật đúng là không phải là thứ mà anh ta có thể dễ dàng nhìn rõ.
Nhưng bây giờ vấn đề đã đến ... Cố Tuyết Nghi đối phó như thế nào?
Cố Tuyết Nghi này ngay cả Giang Nhị cũng có thể dỗ dành, chẳng lẽ thật sự giống như Tưởng Mộng nói, biến thành phiền toái lớn khó giải quyết?
Lúc này Tưởng Mộng ngồi ở trong góc, trên mặt mang theo một chút nước mắt, nhìn qua nhu nhược lại đáng thương.
Cô ta lẩm bẩm nói "Có phải ngày mai Giản Nhuế sẽ trở về không?"
Tào Gia Diệp nghe cô ta nhắc tới cái tên này, lập tức cũng cảm thấy sứt đầu mẻ trán, đáy lòng còn có chút sợ hãi không thể nói.
Anh ta sợ Giản gia.
Nếu như không phải như vậy, anh ta cũng sẽ không đến nỗi tuổi này mà ngay cả con cái cũng không có.
Giản Nhuế không thể sinh, liền mẹ nó cũng làm cho anh ta không thể có con
Lúc trước Tào Gia Diệp nói để cho Tưởng Mộng đi bỏ đứa nhỏ, đó đều là những lời tức giận. Nếu Tưởng Mộng muốn phá thai, anh ta chính là người đầu tiên tức giận bóp chết Tưởng Mộng.
Tào Gia Diệp tức giận đến mức đạp mạnh một cước vào sô pha.
Ghế sô pha nặng nề bị đá lệch khỏi vị trí.
Anh ta quay lại, trầm giọng nói "Việc này tôi không thể xen vào, tôi chen một chân, Giản Nhuế sẽ điều tra ra được.
Đám thủy quân mà em nuôi thì sao? Còn có những phương tiện truyền thông mà em có quan hệ đặc biệt ...”