Vẻ mặt Tưởng Mộng cứng đờ.
Luôn cảm thấy vị Giang thiếu này giống như là đang quẹo lừa mắng cô ta ngốc nghếch vậy.
"Cửa lớn của Yến gia, thứ gì cũng đều có thể vào được sao?" Hôm nay Yến Văn Bách nghẹn không ít cơn tức, lúc này đem lửa đốt ở chỗ này.
Biểu tình của Tưởng Mộng càng cứng đờ.
Cô ta cẩn thận nhớ lại một chút, chính mình chưa từng đắc tội với Yến tứ thiếụ Đừng nói là đắc tội, ngay cả gặp cũng chưa từng gặp qua Yến tứ thiếu
"Tứ thiếu, tôi tới đây..."
"Lên lầụ" Cố Tuyết Nghi ngắn gọn mà cắt đứt lời.
Giang Tĩnh ngược lại tích cực, bước lên cầu thang trước.
Trong số mấy người phụ nữ mà cậu ta từng tiếp xúc, chưa từng có ai giống Cố Tuyết Nghi. Huống hồ Cố Tuyết Nghi hoàn toàn không giống như lời đồn bên ngoài. Giang Tĩnh thật đúng là có chút tò mò xem vị Yến phu nhân này đang tính toán cái gì. Là khiến cho Yến Văn Bách tức giận? Hay là thay Yến Văn Bách xin lỗi? Hắc, thật mới mẻ
Yến Văn Bách thấy vậy cũng trầm mặt sải bước lên lầụ
Không thể để cho Cố Tuyết Nghi làm loạn được
Mà lúc này Cố Tuyết Nghi mới đi ở phía sau, không nhanh không chậm đi lên lầụ
Vương Nguyệt lại kinh hãi một lần nữa.
Phu nhân thật sự đánh tứ thiếu?
Như thế nào ... Như thế nào lại đột nhiên nghe lời của phu nhân vậy? Nói lên lầu liền đi lên lầu?
Giang Tĩnh đi ở phía trước, vừa mới lên tầng hai.
Tầng hai có một phòng khách, nhưng không đợi cậu ta bước lên gạch lát trong phòng khách, Cố đột nhiên Tuyết Nghi quất một roi vào bên chân cậu ta, chặn đường đi tới của cậu ta.
Cố Tuyết Nghi xuất thân tướng môn, tuổi còn nhỏ đã theo phụ thân học bắn tên, vung roi cũng có chút công phụ
Lúc sau bởi vì dù sao khí lực của nữ tử cũng có hạn, học bắn tên ít, nhưng bản lĩnh vung roi lại càng ngày càng lô hỏa thuần thanh. Cô quất một roi xuống, hưu thanh phá không, kẹp theo một tiếng gió lớn.
Chỉ cần lướt qua người cũng đủ để cho đối phương cảm nhận được lực đạo cùng khí thế ẩn chứa trong đó.
Vì thế cho dù đã sớm có chuẩn bị, Giang Tĩnh cũng vẫn bị kinh hãi nhảy về phía sau hai bước, sắc mặt cũng bị dọa trắng bệch một lần nữa.
Vậy mà thật sự muốn làm cho Yến Văn Bách hết giận
"Nếu người nhà Giang thiếu mặc kệ, vậy hôm nay tôi đành chịu mệt, thay người nhà Giang thiếu dạy cậu một chút cái gì gọi là lễ phép, quy củ." Biểu tình trên mặt Cố Tuyết Nghi bất động, nhưng trở tay lại quất tới một roi.
Một roi kia quất vào lưng Giang Tĩnh.
Giang Tĩnh đau đến "ngaó một tiếng, trong phút chốc phảng phất như cả người đều bị một roi này quất đến vỡ ra. Cậu ta vội vàng trốn sang bên cạnh, vừa trốn vừa giận dữ hô to "Cô điên rồi sao? Cô dám đánh tôi "
Yến Văn Bách cũng kinh hãi, vội vàng lui về phía sau hai bước, miễn cho mình đi theo gặp nạn.
Cô sẽ không ... Sẽ không phải là nguyên nhân mà Cố Tuyết Nghi một hai muốn dẫn bọn họ rời khỏi cục cảnh sát trước? Chính là vì để thuận tiện xuống tay đánh người hơn?
Giang Tĩnh là con út trong nhà, không xuất sắc bằng mấy người khác trong Giang gia, trong nhà cũng không quan tâm cậu ta quá nhiều, quản giáo cũng rất ít. Hơn nữa còn có một người chú từng vào quân đội, cậu ta học quyền cước từ chú của mình không ít lần, vì thế từ nhỏ đã bất khả chiến bại trong cái vòng tròn này.
Đây thật đúng là lần đầu tiên Giang Tĩnh bị đánh.
Hơn nữa mẹ nó còn là lần đầu tiên bị phụ nữ đánh ... Đau đau đau đau
Giang Tĩnh liều mạng né tránh, lại phát hiện thế nhưng mình tránh không thoát Cậu ta cắn răng một cái, bằng bất cứ giá nào Nhất định hôm nay lão tử sẽ đánh phụ nữ ... Mẹ nó đau đau đau