【4】Hạ thân chứa đầy ngọc thế bị tam hoàng tử kéo vào...
“Đừng... cầu xin ngươi...”
Tại một nơi nào đó của rừng trúc không ai có thể tiếp cận được của Ngự hoa viên, Tô Hạ nhếch nhác ngã xuống đất, cố gắng không cho nam nhân trên người xé rách quần áo của mình, Thừa An đang ngất xỉu ở bụi cỏ xa xa.
Kể từ khi Tiêu Yến bôi thuốc cho y vào ngày hôm đó, đã năm ngày rồi không gặp hắn, nghe nói là hắn đã được vua Tấn sai đi làm một vài việc vặt, gần đây đều đang ở trong cung lớn ở ngoại thành.
Mà y xuyên vào thế giới này đã 20 ngày rồi, vì chuyện làʍ t̠ìиɦ ngày đó mà hệ thống đã tăng thêm thời gian 18 giờ, không biết còn bao lâu Tiêu Yến mới trở về, nếu không kịp thời gian lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙, hệ thống có sập thì y cũng không sống được.
Vì vậy, hôm nay ăn xong bữa trưa, lấy lý do tiêu hóa để đi ra ngoài “kiếm ăn”, không ngờ lại thật sự đυ.ng phải, vị tam hoàng tử này, có chút thô lỗ, đột nhiên đánh úp Thừa An từ phía sau, còn bịt mũi miệng y kéo vào vườn trúc.
Tô Hạ ngã trên đống lá khô, đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, khóe mắt đỏ hoe, bàn tay mềm mại đặt trên ngực không hề đau hay ngứa ngáy mà ngược lại khơi dậy ham muốn chinh phục của nam nhân.
Tiêu Trạch vươn tay cởi thắt lưng của mình, trói hai tay Tô Hạ vào cây trúc bên cạnh, vẻ mặt có vài phần giống với Tiêu Yến tràn đầy du͙© vọиɠ: “Ngươi kêu đi, gọi người đến xem ngươi bị ta thao như thế nào”
“Tam hoàng tử, ngươi không thể như vậy.” Hai chân Tô Hạ giãy dụa trên mặt đất: “Nếu thái tử biết...”
Không đợi y nói xong, Tiêu Trạch như bị đâm vào chỗ đau, hắn ta vươn tay bóp cổ Tô Hạ, nhìn chằm chằm vào mắt y: "Đừng dùng tên đó để uy hϊếp ta, hắn ta là cái thứ gì chứ, ngươi lại là thứ gì chứ!”
Ôi, giẫm bom rồi.
Tiếng thở ngột ngạt kịch liệt làm cho Tô Hạ đau đớn không ngừng rơi nước mắt, tên mất trí này sẽ không bóp chết y thật chứ?
May mắn thay, giây sau đó Tiêu Trạch cuối cùng cũng đã buông tay ra, không khí trong lành tràn vào phổi, Tô Hạ vừa thở hổn hển vừa ho một cách đau đớn.
Tiêu Trạch nhân cơ hội đó xé toạc quần áo của y, chiếc quần dài nơi thân dưới cũng bị lột ra.
“Không! Không được nhìn!” Tô Hạ hét lên định kẹp hai chân mình lại, đáng tiếc đã muộn rồi
Tiêu Trạch tách đôi chân trắng nõn và thon thả ra, để lộ gậy thịt màu hồng giữa hai chân, âʍ ɦộ dâʍ đãиɠ cùng với những viên ngọc dày bên dưới.
“Huhuhu, không được nhìn ......” Tô Hạ xấu hổ siết chặt ngón chân, lỗ nhỏ nơi hạ thân không ngừng co rút vì căng thẳng quá mức, hai viên bi bên ngoài khẽ run lên dưới tác động của lực hút, nếu như không phải vì kích thước sai, chắc cũng đã chen chúc vào được bên trong hang của linh hồn.
“Ăn thứ này mà ở trong cung đi loạn, có phải thiếu thao không?” Tiêu Trạch dùng chân kẹp chặt hai chân Tô Hạ, ngón tay đập vào viên bi, kéo ra ngoài từng chút một.
Trên ngọc thế nhân tạo bị bao phủ đầy bởi hoa văn nổi lên, thịt hồng hút lên trên trụ, chỉ là khẽ động một cái, Tô Hạ đã bị kɧoáı ©ảʍ cuồng bạo đưa lêи đỉиɦ, chỉ có thể nheo mắt nhìn người trước mặt, lầm bầm nói: “Ta không... chỉ đang bôi thuốc.”
Tiêu Trạch không quan tâm lý do có đúng hay không, hắn ta chỉ biết rằng đây là dâʍ ѵậŧ hiếm có trên đời, tính dục của hắn ta chưa bao giờ cao đến thế, vậy mà đã bắt đầu sưng lên, cần phải phát tiết.
Hoa huyệt nhạy cảm mềm mại của y đã hoàn toàn mở ra, dịch thể của y tiết ra chảy ướt áo choàng bên dưới.
Cổ tay Tô Hạ bị trói chặt, hai chân bị khống chế, khoan nói đến phản kháng, căn bản là đến cả cái mông cũng không thể động đậy.
Tất nhiên y không thực sự muốn phản kháng.
Tiêu Trạch háo hức đến mức đến cả áo sơ trong cũng không cởi ra, hắn ta hơi kéo quần của mình rồi trực tiếp đút côn ŧᏂịŧ đã cương cứng vào sâu.
Song, tuy rằng kích thước của hắn ta không quá nhỏ so với người bình thường, nhưng so với ngọc thế mà được làm theo côn ŧᏂịŧ của Tiêu Yến thì vẫn nhỏ hơn một chút, vừa tiến vào Tô Hạ đã để ý, sự ghét bỏ trần trụi đã đâm vào sự tự tôn của Tiêu Trạch.
Sắc mặt hắn ta khó coi, đè hai chân Tô Hạ bắt đầu thao, tàn nhẫn giống như muốn đóng đinh côn ŧᏂịŧ vào trong cơ thể của Tô Hạ.
Cũng may, huyệt nhỏ của Tô Hạ rất đàn hồi, từ từ điều chỉnh cho vừa khít với gậy thịt của hắn, vách thịt mềm mại dính trên cây gậy thịt.
“Ha, thật chặt...... đúng là vưu vật trời sinh.”
“ô... ah ... chậm chút... chậm lại.”
Tiêu Trạch thở hổn hển, ôm lấy y, mạnh mẽ đâm vào rút ra.
Côn ŧᏂịŧ chậm rãi rút ra, sau đó hung hăng đâm vào, dịch thể trong lúc hành động chảy ra ướt nhẹp áo choàng, Tô Hạ chỉ có thể vừa khóc lóc vừa van xin một cách tùy tiện.
“Ngươi la lớn như vậy, cẩn thận gọi cho tất cả thị vệ trong cung đến, đến lúc đó một đám nam nhân sẽ nhìn thấy dáng vẻ dâʍ đãиɠ của ngươi, sẽ tới thao ngươi, ngươi nói xem có muốn ta ngăn lại không?” Tiêu Trạch vừa thẳng người vừa thấp giọng gào lên bên tai Tô Hạ.
Đúng lúc này, một cơn gió thổi qua, tiếng “sột soạt” trong rừng vang lên, thật sự có chút giống với âm thanh có người đi qua.
Trời rung đất chuyển, bất cứ lúc nào cũng có thể phát hiện sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ khiến Tô Hạ kích động đến mức trong cơ thể co rút không ngừng.
“Xì...... thả lỏng chút, muốn cắn đứt ta sao!”
“Huhuhu, muốn...... không được để người ta nhìn thấy.”
Tiêu Trạch nghiêng người liếʍ lấy đầṳ ѵú trước ngực của Tô Hạ, dỗ dành: “Vậy ngươi hãy thật nghe lời, có cho ta thao hay không?”
“Cho, cho ngài thao.”
“Ngoan, tự mình nói đi, muốn ta thao lỗ nhỏ dâʍ đãиɠ của ngươi không?”
“Muốn, muốn cây côn ŧᏂịŧ lớn tam hoàng tử thao lỗ nhỏ dâʍ đãиɠ của ta.”
“Hì hì, ta thật muốn giấu ngươi trong cung của ta, mỗi ngày mỗi đêm thao chết ngươi!” Tiêu Trạch nói tàn nhẫn lại thẳng lưng lên, côn ŧᏂịŧ của hắn không ngừng đâm chạm vào đường hầm trơn trượt, vách tường bên trong bị bóp như điên, kɧoáı ©ảʍ dâng trào.
Tiêu Trạch nhìn khuôn mặt tuấn tú mất hồn của Tô Hạ, gậy thịt không ngừng nhảy đã sắp đạt đến đỉnh điểm, sau khi đâm đẩy mạnh bạo mấy chục lần, rút ra bắn hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ lên mặt y.
Tô Hạ đột ngột kẹp chặt chân, áp mông vào hạ thân của hắn ta, tiểu huyệt của điên cuồng co rút: “Bắn cho ta......”
“Thật sự da^ʍ như vậy sao!” Tiêu Trạch thẳng lưng bắn vào.
Tô Hạ rùng mình sảng khoái, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai.
[...... 7 giờ.]
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Tiêu Trạch đã nhanh chóng rút côn ŧᏂịŧ hơi cứng ra, bóp chặt quai hàm của Tô Hạ rồi đút vào.
Hai người ở đây làʍ t̠ìиɦ điên cuồng, ở bên kia Tiêu Yến sau khi trở về đã đi đến Hoa Đài cung, nhưng người mà hắn muốn gặp đã không thấy đâu nữa.
“Công tử và Thừa An cùng nhau đến Ngự hoa viên ăn cơm rồi.”
“Đi bao lâu rồi?”
“Khoảng chừng một tiếng rưỡi......”
Đợi cho đến khi Tiêu Yến tìm thấy Thừa Ân đã ngất đi, thính giác nhạy bén đã cảm nhận được tiếng rêи ɾỉ quen thuộc trong gió.
Vẻ mặt của Tiêu Yến lập tức thay đổi, hắn ra lệnh cho vài người tùy tùng đợi ở bên ngoài rừng trúc, bản thân nhanh chóng bước vào, khoảng cách càng gần thì tiếng rên dâʍ đãиɠ càng rõ.
“A, đừng, huhuhu, đau quá, buông ta ra......”
“Đυ., đồ dâʍ đãиɠ, thao lâu như vậy mà vẫn còn khít! Ha, sướиɠ quá......”
Tô Hạ đang chìm đắm trong kɧoáı ©ảʍ vô biên, trong ánh sáng đột nhiên bắt gặp một giọng nói quen thuộc, cơ thể lập tức cứng đơ.
Tiêu Trạch, người đang đắm chìm trong du͙© vọиɠ của mình đã không nhận ra rằng có điều gì đó không ổn với hắn ta, nghĩ rằng lại được đưa đến cực khoái một lần nữa, lập tức đâm vào mạnh mẽ hơn, ôm lấy người thấp giọng gầm gừ bắn ra.
Tô Hạ run lên, mặt, ngực và hạ thân đều là tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng sữa, nhìn nam nhân đi đến trước mặt mình không chút tiếng động, những giọt nước mắt không ngăn được không ngừng chảy xuống.
Khó xử, ngại ngùng, ghê tởm ...
Các loại biểu cảm hiện lên trên mặt Tô Hạ, hai mắt đỏ hoe, không dám nhìn về phía hắn, chỉ có thể dùng giọng khàn khàn nghẹn ngào kêu lên: “Thái tử...”