Tạ Dữ dẫn Tạ Tri Hạnh vào thư phòng, dạy nàng đọc sách và viết chữ, làm cho Tạ Tri Hạnh rất vui vẻ. Nhưng nàng lại buồn ngủ, liên tục ngáp vài cái, bà vú mới bước lên ôm nàng trở về.
Tạ Kỳ dựa vào ghế, gác chân lên, tay chống cằm “Có phải Đại ca nên suy xét việc tìm cho Hạnh Nhi một đích mẫu rồi hay không?”
Tạ Dữ trừng mắt nhìn y “Ngồi ngay ngắn lại, đệ đã hơn hai mươi tuổi rồi, còn không đàng hoàng.”
Tạ Kỳ bật cười, nghe lời ngồi ngay ngắn lại.
Tạ Dữ im lặng suy nghĩ một lát mới trả lời câu hỏi của y “A Hạnh sẽ không thích đâụ”
Chung quy là để Lương Thị quản lý Hầu phủ thì không thích hợp, hắn cũng có dự định sẽ tái hôn, chỉ là Lương Thị đã chăm sóc cho Tạ Tri Hạnh nhiều năm rồi.
Hắn không muốn tình cảm giữa hai cha con trở nên xa cách.
“Cứ đợi nàng lớn hơn chút nữa vậy.” Tạ Dữ nói.
Việc này được xem như là “tâm bệnh” của Hầu Phủ, thật ra Tạ Kỳ chỉ thuận miệng nói mà thôi, hắn cũng không cho rằng Đại ca sẽ vì những lời này mà thay đổi suy nghĩ. Hiện giờ có một chuyện quan trọng hơn.
Tạ Kỳ hỏi “Vụ án buôn bán muối lậu của thương nhân ngành dệt ở Giang Nam mấy năm trước có tiến triển mới sao?”
“Phải.” Tạ Dữ vừa dọn dẹp lại giấy và bút trên bàn vừa nói “Chuyện gia đình Ôn Ninh Xu gặp nạn vào bốn năm trước có liên quan đến vụ án này. Lúc ấy, vụ án này liên lụy rất nhiều người, sản nghiệp mà Dự Vương xây dựng đã mất sạch, nhưng sản nghiệp của gia đình nàng lại bị lén lút di dời và cất giữ.”
Nếu không gặp Ôn Ninh Xu, dù có được cơ hội hắn cũng không điều tra được gì.
Lúc đó Ôn gia bị kê biên tài sản nhưng đến hiện tại thì vẫn bình yên vô sự, chỉ là người đứng đầu gia tộc bị thay đổi, đúng là kỳ lạ.
Tạ Kỳ “Quan viên địa phương ăn hối lộ?”
Chưa đợi Tạ Dữ trả lời, tự y đã suy nghĩ ra “Chẳng kẽ là có một phần tài sản được chuyển sang danh nghĩa của người khác, chờ ngày khôi phục trở lại rồi tiếp tục buôn muối lậụ”
Tạ Dữ gấp cuốn sổ ghi chép trong tay lại rồi nói “Khả năng này cũng có thể, cần phải trình lên cho bệ hạ xem qua mới có thể tiếp tục điều tra.”
Tạ Kỳ cười nói “Thì ra là như vậy, nếu tối nay đệ không đến hỏi huynh, có lẽ đệ sẽ tin lời đồn đại bên ngoài.”
Tạ Dữ “Đồn đãi thế nào?”
Tạ Kỳ nói “Nói rằng Đại ca yêu sâu đậm Ôn Ninh Xu, không có nàng thì không sống được.”
“Quá đáng ” Tạ Dữ nhắm mắt lại rồi lắc đầu, cảm thấy rất bất đắc dĩ “Có ai dám nói như vậy chứ, Tạ Loan đã kể chuyện gì với đệ?”
Tạ Kỳ nhanh chóng nói sang chuyện khác “Đại ca, huynh thật sự không có ý gì với Ôn Ninh Xu sao?”
Tạ Dữ buồn cười, tại sao mọi người đều cho rằng hắn và Ôn Ninh Xu có gì đó, hắn lớn tuổi như vậy, đủ để làm cha của nàng, sao bọn họ có thể có chuyện gì được chứ? Vả lại, hắn cũng không ngốc, lúc tiểu cô nương gặp hắn cũng chỉ nhẹ nhàng, lễ phép, không hề có chút tình ý nào cả.
Có điều, câu phản bác vừa đến miệng, Tạ Dữ lại bất chợt nhớ đến dáng người yêu kiều và sự lạnh nhạt trong mắt nàng.
Trong lòng hắn thật sự yêu thích sự gan dạ và thông minh của nàng.
Tạ Dữ im lặng chốc lát mới hắng giọng rồi nói “Từ bao giờ mà đệ cũng học theo dáng vẻ của Tạ Loan rồi.”
Tạ Kỳ bật cười, không nói tiếp nữa.
Ngày hôm sau, Tạ Kỳ đi một chuyến đến Hình Bộ, trên tay còn mang theo rất nhiều hồ sơ vụ án.
Ngón tay thon dài của y gõ lên tờ giấy cũ kỹ, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.