Cả ba người dọc theo hành lang đi lên, chẳng mấy chốc đã đến trước văn phòng của chủ tịch.
Thư ký Kiều gõ cửa, bên trong vang lên một giọng nam trầm ấm “Mời vào ”
Sau đó, thư ký Kiều dẫn theo hai người vào.
Đây là lần đầu tiên Lâm Nhàn nhìn thấy Văn Sóc. Anh ta đang ngồi cạnh bàn làm việc, nhìn xuống máy tính trên bàn, phía sau anh ta là một cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn nhà, bên ngoài cửa sổ là khung cảnh những tòa nhà cao tầng.
Ánh nắng buổi trưa chỉ chiếu được một chút vào ô cửa kính, trong phòng bật điều hòa, mang lại bầu không khí mát mẻ.
Văn Sóc ngước mắt nhìn lên, lông mày hình cung, đôi mắt đầy sao, mũi cao thẳng, môi mỏng. Dung mạo trẻ trung, tuấn tú, tươi tắn rất bắt mắt. Lâm Nhàn cảm thấy Văn Sóc nhìn rất đẹp trai.
Mà đối với Văn Sóc, Lâm Nhàn cũng thu hút sự chú ý của anh. Hoặc có thể nói ở lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Nhàn, anh liền cảm thấy trong lòng lộp bộp một tiếng nhưng nếu nghĩ đến nguyên nhân có lẽ là bởi vì trang phục của cô quá khác thường.
Rốt cuộc, trang phục thể thao màu xanh hầu như không phù hợp với chốn công sở. Nhưng có thể nói rằng người phụ nữ này vẫn rất xinh đẹp trong bộ đồ thể thao rộng thùng thình như vậy.
Đổi một cách nói khác, vẻ đẹp toát lên từ trang phục thể thao càng giúp cô thêm phần thanh thuần.
So với cô trên video còn đẹp hơn…..
“Cô chính là Lâm Nhàn?”
Lâm Nhàn mỉm cười, bước một bước lên “Anh là chủ tịch Văn?”
Văn Sóc nghĩ thầm cái người này không phải trông rất ngoan sao? Sau đó, anh lại nhìn về phía thư ký Kiềụ Cô ấy lập tức hiểu ý, quay sang Y Lợi Minh “Chúng tôi ra ngoài trước ”
Sau khi trong văn phòng chỉ còn hai người, Văn Sóc nói với Lâm Nhàn “Cô biết tại sao hôm nay tôi gọi cô tới gặp mặt không?”
Lâm Nhàn lắc đầụ
Văn Sóc lạnh lùng nói “Cô có biết mình đã kiếm thêm cho công ty bao nhiêu phiền toái không?”
Lâm Nhàn tiếp tục lắc đầụ
Văn Sóc gõ nhẹ ngón tay lên bàn, Lâm Nhàn ngoan ngoãn đi tới chiếc ghế đối diện ngồi xuống.
Văn Sóc “....”. Tôi chưa kêu cô ngồi xuống
Nhưng mà Văn Sóc không rảnh rỗi kêu cô đứng dậy, đành tiếp tục nói “Cô có biết buổi sáng tôi đã gặp ai không?”
Lâm Nhàn ngẩng đầu nhìn Văn Sóc, nói với vẻ mặt kỳ quái “Anh có thể… nói thẳng vấn đề được không? Sáng sớm tôi có ở bên cạnh anh đâu thì làm sao mà tôi biết lúc đó anh làm gì.”
Văn Sóc nghẹn ngào “.....”
Lâm Nhàn “Còn nữa Tại sao anh chỉ mua một hộp cơm?”
Văn Sóc “......????”
Lâm Nhàn cúi đầu nhìn đồng hồ nói “Rõ ràng là anh hẹn tôi gặp mặt trong giờ cơm trưa.”
Văn Sóc theo đó cũng cúi đầu nhìn tay, 11h50 , anh nhất thời chưa kịp phản ứng “.....Cô…… chưa ăn à?”
Lâm Nhàn chỉ vào hộp cơm chưa được mở ra, đang đặt trước mặt hỏi “Anh cũng chưa có ăn?”
Vì thế, Văn Sóc chả hiểu bị ma xui quỷ khiến gì lại đem hộp cơm đó đẩy qua “Vậy cô ăn đi ”