⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt của Y Lợi Minh ra hiệu cho Tiêu Trọng Vi, hiện giờ chỉ cần tình hình ổn định, các thành viên có thể công bố sự nghiệp solo của mình.
Tiêu Trọng Vi gật đầu, và các thành viên khác liền nhìn nhóm trưởng. Một số thành viên muốn hoạt động tự do một mình và dĩ nhiên một số khác lại không muốn như vậy. Bởi vì có người thì làm tốt, nhưng có người lại cần dựa vào nhóm để thăng tiến.
Nhưng tình thế đã thành vậy, bọn họ không có cơ hội phản kháng. Vì vậy, người không vui chỉ hơi cúi đầu xuống để che đi sự thất vọng hiện trên vẻ mặt.
Mọi người đều đang chờ Tiêu Trọng Vi công bố tin tức quan trọng này.
Cũng đúng vào lúc này, cửa phòng hội nghị vang lên một tiếng…. bang…. bị đẩy ra.
Ngoài cửa là một cô gái tóc dài, mặc áo len trắng, quần thể thao màu xanh lam, đang dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực.
Bộ trang phục này…. quá mức đơn giản. Mọi người đều nghĩ như vậy.
Làn da của cô có chút trắng bệch, theo ánh nắng chiếu vào, làn da dường như trở nên trong suốt.
Chỉ thấy ánh mắt cô đảo qua hắn và cười lạnh. Hạ mắt xuống, hàng mi như lông quạ đổ bóng. Đôi môi nhếch mép hơi hồng lên, mang theo một cỗ tà khí không rõ nguyên nhân.
Cô nói “Ai cho phép anh thay mặt tôi xin lỗi ?”
“Người trên báo này không phải là tôi.” Lâm Nhàn của mấy năm trước cũng không có tức giận.
Khi chậu nước bẩn đầu tiên được hất lên người cô thì phản ứng đầu tiên của Lâm Nhàn là phản bác.
“Tôi chưa từng đi ra ngoài với người đàn ông đó.” Tuy nhiên, không ai nghe lời cô nói. Công ty cũng từ chối giải thích cho cô, đổ nước bẩn ra ngoài.
Sau đó, Lâm Nhàn biết người phụ nữ đi ra ngoài hôm đó là Ông Quân Ngưng, Lâm Nhàn liền chất vấn “ Tại sao em lại mặc quần áo của chị?”
Ông Quân Ngưng là một người phụ nữ dịu dàng, nụ cười như nước “ Trang phục em bị bẩn cho nên em đã mượn quần áo của chị.”
Chỉ có Lâm Nhàn biết, quần áo của cô không phải thuận tiện là có thể mượn được.
Người đại diện nói với Lâm Nhàn “Tháng này, cô đã gom đủ tiền thuốc cho mẹ chưa?”
Tiền lương trực tiếp bị lấy ra uy hiếp, đây là bước đầu tiên khiến Lâm Nhàn thỏa hiệp.
Người phụ nữ chọn thỏa hiệp hết lần này đến lần khác thì kết cục phải đối mặt là điều hiển nhiên. Mỗi lần Lâm Nhàn nhượng bộ, đều có sự bất đắc dĩ không trách được. Nhưng qua miệng Y Lợi Minh thì đó lại là “Cô xứng đáng ”
Ngay cả khi nghe những lời nói như vậy, Lâm Nhàn đứng ở cửa cũng chỉ có thể cúi đầu im lặng…..
Nhưng mà ngày hôm nay, Lâm Nhàn có thể quang minh chính đại mà chất vấn
“Ai cho phép các cô….. có thể thay mặt tôi mà xin lỗi?” Giọng nói thanh thúy, lại to lớn vang dội thậm chí còn mang theo chút ý cười.
Trong hội trường, mỗi một người đều nghe rõ, kể cả những cư dân mạng đang ở kênh phát sóng trực tiếp.
Tức khắc, phòng phát sóng trực tiếp càng trở nên náo nhiệt.
Sáu thành viên ngồi cùng bàn với người đại diện Y Lợi Minh đều quay lại nhìn cô, trên mặt họ lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng phần lớn họ đều cảm thấy như mình đã biết điều này từ trước.
Lâm Nhàn, luôn lựa chọn thỏa hiệp.
⬅ Trước Tiếp ➡