Chương 13
Cô túm chặt tóc hắn, uốn éo thân dưới.
"Chết mất... Thoải mái muốn chết... A..."
Nam nhân vươn đầu lưỡi cắm vào bên trong huyệt.
"A a a... Đừng mà, nhanh quá. Ta không chịu nổi..."
"Tiểu dâm phụ thích bị người khác cưỡng gian phải không? Phía dưới rõ ràng mẫn cảm hơn, còn chảy nhiều nước hơn bình thường." Nam nhân nở nụ cười xấu xa, ưỡn thẳng eo đâm cự vật vào.
Động tác của hắn vô cùng thô lỗ, nhưng bên trong tiểu huyệt đã chảy ra không ít dâm dịch, cho nên cũng không cảm thấy đau đớn.
"A... Xấu xa... Nhẹ thôi... Chậm một chút..."
"Không chậm được. Tiểu dâm oa kêu thoải mái như thế, nhất định là bị thao phát sướng. Nàng thích ta làm như vậy phải không? Hửm?"
Lê Viện nắm lấy eo của hắn, móng tay dài sắc bén xẹt qua cơ thể cao to cường tráng, để lại vết cào cực kỳ bắt mắt.
"Shh Dâm phụ, xem ra còn chưa đủ kích thích." Động tác ra vào của nam nhân càng lúc càng mạnh bạo hơn.
Lúc này trên chiếc ghế dài phát ra âm thanh "Phốc phốc" dâm muội, phảng phất như giây tiếp theo chiếc ghế sẽ sụp đổ.
Cả người Lê Viện run rẩy, cảm giác như đang say sóng ngồi trên tàu thuyền. Đầu óc cô hiện lên một mảnh mù mịt, theo bản năng cơ thể co rút lại.
"Hừ Kẹp thật chặt. Sao cái động nhỏ này có thể hút chặt đến như vậy? Mỗi ngày đều thao nàng vài lần, nhưng vẫn khít chặt như ban đầụ Tiểu dâm oa, có phải muốn hút khô ta luôn không?"
"Phu quân..." Lê Viện rên ɾỉ. "Phu quân chậm một chút..."
"Ai là phu quân của nàng? Chỉ cần người nào thao nàng cũng là phu quân của nàng sao? Thậm chí khi không nhìn thấy mặt mũi ta cũng để cho ta thao, quả nhiên là trời sinh bản chất dâm đãng."
Lê Viện bám chặt lấy eo hắn.
Không cho gọi phu quân đúng không?
Thích chơi sắm vai nhân vật đúng không?
Được, bà đây sẽ khô máu đến cùng với nhà mi.
"A ha..." Lê Viện cảm giác như có làn sóng đánh úp lại, cơ thể nóng rực như bị lửa thiêu đốt. "Đã nói là nhẹ thôi... Khốn nạn..."
"Khốn nạn?" Trần Dịch Sâm nhéo nhéo đầṳ vú. "Thì ra là nàng thích bị thằng khốn chơi."
"Không phải... Ca ca tốt bụng... Chàng chậm một chút được không... Ta chịu không nổi..." Cô vừa mới đạt cao trào, nam nhân kia lại đẩy nhanh tốc độ. Cơ thể này vốn dĩ đã mẫn cảm, làm sao chịu được hắn tàn phá mãnh liệt như vậy chứ?
"Hôm nay lúc đi ngang qua hoa viên, có phải nàng liếc nhìn Trần Dịch Bắc hay không? Vẫn còn nhớ mãi tình cũ không quên? Là do phu quân không đút cho nàng ăn no đúng không?" Trần Dịch Sâm vừa nghĩ đến cảnh tưởng sáng nay hắn trông thấy, trong lòng liền cảm thấy vừa giận vừa ủy khuất.
Lúc này Lê Viện mới biết hóa ra đây là lí do mà hắn phát điên. Quả thật là hôm nay cô có nhớ tới còn một nhiệm vụ nữa chưa hoàn thành, cho nên mới vô thức nhìn Trần Dịch Bắc vài lần. Cũng không ngờ là nam nhân này lại nhạy cảm như vậy.
"Không có, tuyệt đối không có. Ta là nữ nhân của chàng, chỉ mơ tưởng đến chàng. Ca ca đừng giận... Ta chịu không nổi..." Lê Viện mềm mỏng dỗ dành.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Lê Viện đứng trước gương, nhìn dấu vết dâu tây trên cổ, đáy mắt hiện lên ý cười.
"Đúng là nam nhân nào lên giường đều hóa thành lang sói."
Nhưng ít ra con sói này đang trong quá trình thu phục cực kỳ thuận lợi, hiện tại mức độ tiến triển đang trên đà tốt đẹp. Cũng đã đến lúc cô nên bắt tay vào làm nhiệm vụ chi nhánh rồi.
Trong khoảng một tháng nay cô chỉ lo đi lấy lòng Trần Dịch Sâm, suýt nữa quên mất còn có nhiệm vụ thứ hai chưa giải quyết xong. Thừa dịp nam nhân kia bận bịu công vụ, cô liền lên kế hoạch tiến hành nhiệm vụ.