⬅ Trước Tiếp ➡

"Ta không có sở thích biến thái như vậy, thích cái gì chứ? Chỉ có côn thịt của phu quân là ta thích nhất." Lê Viện luôn biết nam nhân này muốn nghe cô nói cái gì nhất.
Quả nhiên, chỉ với một câu, trên khuôn mặt mới vừa rồi còn tràn đầy tức giận trong nháy mắt đã đắc ý cười.
Trong những ngày kế tiếp, Trần gia phải đối mặt với những cú sốc lớn. Tĩnh An Hầu phạm tội nghiêm trọng, bị Hoàng Thượng trách cứ, buộc phải nhường lại tước vị. Lúc trình dâng tấu chương đề tên người kế thừa là Trần Dịch Bắc. Nhưng hoàng đế lại nhiều lần gây phiền toái cho ông ta, khi đó ông ta mới biết được đại nhi tử của mình có bao nhiêu thánh sủng.
Vị trí Tĩnh An hầu rơi xuống trên người Trần Dịch Sâm. Kể từ sau khi Trần Dịch Sâm lên nhậm chức, quả nhiên hoàng đế không đến tìm ông ta gây phiền toái nữa.
Uông thị và Trần Dịch Bắc tất nhiên là không cam lòng, nghĩ mọi cách đâm sau lưng Trần Dịch Sâm. Thế nhưng Trần Dịch Sâm luôn thoát khỏi âm mưu của bọn họ dễ như trở bàn tay, thậm chí còn tiện tay đâm ngược lại cho bọn họ vài nhát. Cuối cùng Đường Ngọc Kiều không chịu nổi Trần Dịch Bắc bất lực, tìm cái cớ hòa ly. Cả đời Trần Dịch Bắc sống trong nhàm chán.
Đã từng là một nam nhân như tiên tử trong tranh cưới được nữ nhi của một chức quan nhỏ làm thê tử. Nay hắn ta đành trơ mắt mà nhìn đại ca mình cùng với nữ nhân nằm mơ đều không chiếm được ân ái cả đời. Bọn họ sinh ra ba đứa nhi tử mũm mĩm, ngoan ngoãn hiếu thuận, phu thê tốt đẹp. Cho dù người nam nhân có bản tính thô bỉ, nữ nhân kia cũng không hề ghét bỏ.
"Đinh Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, khen thưởng 2000 tích phân. Ngoài ra, nhận được danh khí Hải Đường vĩnh viễn, mùi thơm cơ thể làm cho đàn ông mê muội, cùng với tài nghệ nấu nướng."
Vào giờ phút cuối cùng của thế giới này, Lê Viện chợt nghe thấy âm thanh nhắc nhở đã lâu của hệ thống. Lúc này Trần Dịch Sâm đã qua đời, cô cũng không còn gì lưu luyến, theo hệ thống rời đi.
Vào thời điểm cô một lần nữa mở mắt ra, phát hiện mình đang ở hiện trường quay phim. Còn chưa kịp tiếp thu cốt truyện, thì cảm giác được đầu óc ong lên một cái, té ngã.
𝑻𝑮2 Đối phó với các nam nhân ảnh hậu
"Rốt cuộc cô ta có diễn được không đây? Nếu không được thì nói một tiếng, ở đây còn rất nhiều người đang đợi cảnh quay đấy."
Vừa tỉnh lại, Lê Viện đã nghe được một giọng nói không kiễn nhẫn như vậy.
Trong phòng nghỉ, một người đàn ông trung niên đang nói chuyện với người phụ nữ đeo kính. Thái độ của người đàn ông vô cùng bất mãn, nhìn ra được sự cực kỳ chán ghét trong mắt ông ta.
Người phụ nữ đeo mắt kính cố lựa lời hay ý đẹp nói "Đạo diễn Vương, Lâm Lâm cũng không phải cố ý. Cảnh diễn vừa rồi kia cô ấy đã nhảy xuống nước mười lăm lần rồi, cơ thể của cô ấy vốn không tốt..."
"Ý của cô là tôi không nên để cho diễn viên Phó nhảy cầu? Vậy có làm được nữa hay không? Nếu như không phải thấy các người đáng thương, vai diễn này chưa đến lượt cô ta đâú
"Là là là..."
Đôi mắt Lê Viện híp lại, lạnh lùng nhìn người đàn ông đối diện.
"Chị không cần xin xỏ, vai này chúng ta không diễn nữa."
Người phụ nữ đeo mắt kính nghe thấy Lê Viện nói, kinh ngạc quay đầu lại "Lâm Lâm, em tỉnh rồi sao."
"Vâng." Lê Viện ngồi dậy.
Vương đạo diễn cười nhạo nhìn Lê Viện "Phó đại ảnh hậu này, cô cho rằng bây giờ mình được như trước đây sao? Ok thôi, không diễn đúng không? Sau này đừng có mà cầu xin ông đây."
Dứt lời, ông ta xoay người đi ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡