Bạn cũng chỉ vừa tốt nghiệp đại học nhưng Tư Nguyên lại gấp không chờ nổi, muốn nhanh chóng ôm vợ đẹp về nhà. Nhưng lúc đi xem bát tự tìm ngày tốt, lại nghe thầy phán tháng sau phải cưới ngay nếu không phải chợ thêm hơn hai năm nữa mới có ngày lành tháng tốt hạp tự.
Nghe đến tháng sau có thể lấy vợ, Tư Nguyên đương nhiên vui mừng như điên, đêm nằm ngủ cũng ngậm cười mà tỉnh dậy.
Gia đình hai bên cũng vui mừng không kém, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, hợp tác làm ăn là một chuyện, nhìn thấy đôi trẻ hạnh phúc, bậc làm cha mẹ sao có thể không mừng vui. Chuyện tốt thế này đúng là song hỷ lâm môn.
Tuy nhiên Lâm Du lại không như vậy. Tuy ngoài mặt nàng nhu thuận vâng dạ, nhưng ánh mắt lại luôn rủ xuống, mày liễu cũng hiện lên nét ủ dột muộn phiền. Tư Nguyên ở cùng nàng nhiều năm như vậy liếc mắt liền đã nhìn ra.
га.
Tư Nguyên nghiên đầu, cố gắng không nhìn đến vẻ mặt khổ sở của Lâm Du, chỉ lần này nữa thôi, hắn sẽ ti tiện thêm một lần nữa thôi. Hắn thề mọi chuyện về sau đều sẽ nghe theo lời Lâm Du.
Lâm Du gần đây rất lạ, nàng thường xuyên ngồi thất thần bên bệ cửa sổ. Thiếu nữ đang tuổi xuân nhưng trên mi trĩu nặng nỗi buồn, dáng vẻ mềm mại lại yếu ớt, tựa như thiên thần gảy cánh khiến người nhìn đến không khỏi thương tiếc, muốn bảo bọc chở che.
Tư Nguyên thấy nàng buồn bã rầu rĩ ban đầu còn tức giận, tự ái mà nghĩ phải gả cho hắn khiến nàng đau khổ đến vậy Tư, hắn và nàng rõ ràng là vợ chồng sắp cưới, xứng đôi vừa lứa, nàng cò mơ tưởng cái gì? Kì thật hắn biết nàng uỷ khuất rất nhiều nhưng sâu trong thâm tâm lại giãy giụa chống chế, kìm được trực tiếp đè nàng bên bệ cửa sổ, làm nàng thẹn thùng, làm nàng sợ hãi, làm nàng dạt dào sung sướng mà khóc la.
Bọn họ quen nhau cũng đã lâu, thân thể sớm đã hoà hợp khắn khít, Tư Nguyên mê đắm hương vị của nàng, mà nàng từ một thiếu nữ mềm mại ngay ngô ngày càng nở rộ hương sắc diễm lệ. Tuy nhiên mỗi lần nhìn vào đôi mắt buồn bã của nàng hắn lại thấy tim mình quặn thắt.
Thân thể nóng bỏng nhấp nhô, mồ hôi rã rượi trên hai thật thể đang quấn lấy nhau, Tư Nguyên ghì chặt lấy thiếu nữ mềm yếu bên dưới, eo hông đỉnh lộng, cuối cùng phóng thích tất cả vào bên trong cơ thể nàng.
Hắn hổn hển gục lên hỏm vai nàng, tựa như trong cơn mê mà hèn mọn nỉ non “Xin em Lâm Du, xin em yêu anh một chút cũng được, một chút thôi có được không?”
Lâm Du vẫn như cũ, lặng yên không đáp, dường như nàng cũng đã sớm không còn muốn phản kháng, tựa như một kẻ bất lực phó mặc tất cả cho số phận định đoạt.
Bất hạnh của nàng đều là hắn mang đến nhưng hắn không thể dừng lại không thể buông tay.
Nhưng Hắn đã quá yêu nàng. Nhìn nàng buồn khổ như vậy chỉ tổn hắn thêm đau lòng. Nên mới có chuyện hắn để nàng quay về nhà cha mẹ ở thành phố A. Bọn họ bên nhau đã là một thói quen, hắn hi vọng lần xa cách này có thể khiến nàng nghỉ ngơi, nhớ nhung về hắn nhiều hơn.
Nếu thật sự có thể thuận theo “lạc mềm buộc chặt” như vậy thì quá tốt. Hắn sẽ nhẫn nại chờ đợi, chờ đợi nàng chủ động về lại trong vòng tay của hắn.
Chỉ là Lâm Du mới đi được 2 hôm Tư Nguyên đã chịu hết nổi, quả nhiên thói quen thật sự là một điều đáng sợ. Chỉ là nghĩ đến Lâm Du có lẽ cũng chẳng khá khẩm hơn mình, tâm tình liền hoà hoãn không ít, nhưng nhẫn nại đến ngày thứ năm, một tin nhắn của nàng hắn cũng chưa từng được nhận.
Lạc mềm buộc chặt cái gì, không biết giữ mất hồi nào chẳng hay thì có.
Nghĩ xong Tư Nguyên cũng nhanh gọn thu xếp chạy đến thành phố A, quyết ăn nhờ ở đậu nhà cha mẹ vợ truy thế.
Tư Nguyên dù hấp tấp nhưng làm việc lúc nào cũng cẩn trọng có trước sau. Hắn cũng đã gọi điện cho cha mẹ vợ trước, tuy nhiên lại nhận được tin hai người phải vắng nhà vài ba hôm. Tư Nguyên quay sang định gọi điện cho Lâm Du lại bất chợt nghĩ đến muốn cho nàng một bất ngờ vì thế lại nén xuống rạo rực trong lòng.
Nhưng không ngờ chỉ vừa đến cửa nhà Lâm Du, Tư Nguyên đã bắt gặp nàng từ trong xe của người lại bước xuống.
Người đàn ông mặc áo thun, trong có vẻ thoải mái và tuỳ tiện, hắn ta mở cửa xe còn săn sóc che đầu cho nàng, Lâm Du cũng phát hiện ra cử chỉ ga lăng của hắn, hai má liền ửng hồng, cúi đầu dịu ngoạn mỉm cười cảm ơn hắn ta.
Hai mắt Tư Nguyên như nứt toạc, hận không thể ngay tức khắc mà lao vào kéo hai người tách ra xa. Chỉ là chưa rõ tình hình thế nào hắn cũng không thể quá manh động hớ hên.
“Cảm ơn học trưởng Triết, không có anh chắc giờ này tôi vẫn chưa về nhà được.”
“Mấy năm không gặp, em lại khách sáo như thế. Còn nhớ lúc học ở trường em vẫn thường gọi anh là ca ca”
Lâm Du nghe đến đây hai má nóng bừng, ngượng ngùng, không biết làm sao mới phải.
Người đàn ông thấy cô gái nhỏ xoắn xuýt e thẹn, đáng yêu như vậy sao có thể không động lòng, cười càng thêm vui vẻ tỏ ra thật tự nhiên như thể đang ôn lại chuyện cũ
“Em ngày đó tuy nội tâm, ít nói nhưng là cô gái nổi bật nhất trong hội học sinh”
Lâm Du chưa từng nghe được một câu khen ngợi trực tiếp như vậy, hai mắt sáng trong mở to nhìn người đối diện, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra ngây ngô không chút giấu giếm. Người đàn ông có chút thất thần, bất giác vươn tay vuốt ve mái tóc của nàng.
Sự đụng chạm bất ngờ khiến Lâm Du rụt cổ tránh né nhưng lòng bàn tay người đàn ông vẫn không buông tha, ngón cái vẫn về những sợi tóc dính trên má nàng.
Lâm Du rất đẹp, đẹp đến mức vừa liếc nhìn đã cầm lòng không đậu muốn nhìn thêm lần nữa, một vẻ đẹp hiện hữu mà chẳng cần phải tìm tòi.
Lúc trước cũng không ít nam sinh mơ mộng đến nàng, nhưng ngại gia thế, ngại nàng tính tình trầm lắng xa cách, không muốn bị bẻ mặt khi nàng buông lời từ chối mà âm thầm rút lui. Mà hắn cũng thế, hèn mọn mà thích nàng. Hiện tại thì đã khác, hắn tin mình có đủ năng lực để sánh vai cùng nàng.
“Lâm Du, anh thích em, từ lâu đã thích em, Lâm Du
Lâm Du còn chưa hết ngạc nhiên vì lời tỏ tình đột ngột, cả cơ thể đã rơi vào một vòng ôm thân thuộc.
“Tôi là vị hôn phu của cô ấy, anh có gì muốn nói với cô ấy sao?”
Tư Nguyên nhìn thấy gã đàn ông động tay động chân với vợ của mình, tức đến đỏ mắt, cũng không kịp nghĩ nhiều liền bằng đường chạy tới.
“Vị hôn phu... Lâm Du là thật sao?”
Minh Triết hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, trực tiếp làm lơ Tư nguyên, chỉ chằm chằm nhìn vào cô gái đang nằm gọn trong lòng người đàng ông kia, không dám tin mà hỏi lại lần nữa.
“Lâm Du. Là thật sao? “
Dĩ nhiên Tư Nguyên không cho hai người có cơ hội đối mặt nhìn nhau thêm một lần nào nữa, nhất quyết chôn mặt nàng trong ngực mình.
“Tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn, đến lúc đó nhất định sẽ mời anh đến chung vui!”
Nói xong liền xoay người bước vào cửa, để mặc người đàn ông đứng ngoài thất thần hồi lâu.
Bước vào nhà hai người cũng im lặng Không nói. Tư Nguyên cũng đã nhiều lần đưa Lâm Du về nhà cha mẹ vào những kì nghỉ lễ, đám người giúp việc trong nhà đều đã quen mặt, biết rõ hắn là vị hôn phu của tiểu thư, tinh ý âm thầm ra ngoài, trả lại cho hai người không gian riêng tư.
Tư Nguyên ngồi dựa sát bên cạnh Lâm Du, tham lam hít lấy hương thơm sau bao ngày nhung nhớ, tay to bao lấy bàn tay nhỏ của nàng vẫn về.
“Người đàn ông lúc nãy là ai? - Tư Nguyễn mở miệng, bình đạm như không.
“Là học trưởng ở trường cũ.”
Nghe được cô dùng kính ngữ để gọi tên kia như vậy Tự Nguyên vừa lòng nhưng vẫn cố ý hỏi tiếp.
“Bạn trai cũ sao?”
III
Kì thật danh từ “bạn trai cũ” này luôn ám ảnh hắn, nhiều lần muốn hỏi nàng, lại sợ nàng vì vài ba câu nói hoài niệm mà sinh ra nhớ nhung, hiện tại bọn họ cũng sắp lấy nhau, xem như hắn là đang cởi bỏ nút thắt trong lòng.
Lâm Du làm ra vẻ chột dạ mà đáp nhanh một tiếng “Không phải” tựa như đang giấu giếm điều gì.
Cố chủ Lâm Du tuy không có bạn trai nhưng rung động thiếu nữ thì vẫn có, vừa hay cũng là vị học trưởng Triết vừa rồi. Cho cùng nàng vẫn nên nhập tâm một chút
Động tác lớn như vậy Tự Nguyên đương nhiên nhìn thấu, đang lúc nghĩ rằng hắn sắp tức giận lại nghe hắn mềm mỏng nhẹ hỏi.
“Nhớ anh không?”
Lâm Du làm như mất tự nhiên không nghĩ hắn sẽ đột ngột chuyển chủ đề, hỏi đến điều này gượng ép mà mở miệng: “Nhớ”
Tư Nguyên mất mát lại tươi cười hỏi tiếp: “Nhớ sao không gọi điện cho anh, một tin nhắn cũng không có”
Nghe đến đây cơ thể nhỏ bé khẽ rung lên, nàng cúi đầu như muốn bỏ chạy, nhưng eo nhỏ chư kịp nhúc nhích đã bị một cánh tay hữu lực kéo về, nàng hốt hoảng lộn xộn mà nói:
“Em bị bệnh... không được khoẻ lắm...”
Tư Nguyên sắc mặt trắng bệch gắng gượng chống chế của nàng mà lòng đầu như cắt, liền một ngụm mút lấy môi nàng, môi lưỡi khuấy đảo, triền miên gặm cắn một hồi.
Lâm Du lúc đầu còn cam chịu để hắn phát tiết, tuy nhiên nụ hôn quá dài lại cường bạo mãnh liệt, như muốn nuốt sạch sinh khí của nàng, bàn tay nhỏ yếu ớt chống đẩy bờ vai rộng lớn của người đàn ông nhưng như muốn lấy hẳn tỉnh táo.
Thẳng đến khi Lâm Du đến thở cũng không ra hơi, Tư Nguyên mới luyến tiếc buông ra, lại tựa như chưa đã nghiền lại cắn cắn lên môi mọng, lì lợm và dai dẳng.
“Đừng như vậy Tự Nguyên, mọi người sẽ nhìn thấy!”
“Em có thể thôi nghĩ đến những chuyện khác mà hãy chăm chú nhìn anh thôi, được không!
Tư Nguyên nâng lên khuôn mặt nàng buộc nàng phải đối diện với chính mình, lại dùng giọng điệu nửa đe dọa nửa nỉ non van xin:
“Lâm Du, đừng làm anh lo sợ nữa, không được sao. Anh yêu em như vậy. Chấp nhận anh, yêu anh không được sao?”
“Nhưng nếu em không chấp nhận anh chỉ có thể ép buộc em”
“xin lỗi Lâm Du, về sau mọi chuyện điều do anh quyết định, em muốn gì cũng được, muốn mạng anh cũng cho em”
Lâm Du cuối cùng cũng không nhịn thêm được nữa, nước mắt như chân châu lăn dài trên hai gò mắt, rơi vỡ trên mu bàn tay hắn.
Tư Nguyên luống cuống vươn tay lau nước mắt cho nàng, nhưng nàng còn khóc càng tợn, mắt ướt mũi thật đáng
thương.
“Em sợ lắm, tất cả là tại anh”
“Ừ, tại anh”
“Anh chỉ biết ép buộc em”
“Là anh ép buộc em”
“Em chỉ vừa tốt nghiệp vẫn đang thử việc, có con rồi thì biết làm sao bây giờ...”
“Anh xin lỗi, có con... có con?”
Tư Nguyên như bừng tỉnh, lại hét lên một tiếng “Có con!”
Nhắc đến Lâm Du lại nước mắt đầy mặt
“Em vẫn chưa chuẩn bị gì cả...
Lại không để hắn kịp nói gì nàng lại ôm mặt: “Em biết anh cũng chưa sẵn sàng...”
Nghe đến đây Tự Nguyên liền vội vã cắt ngang lời nàng.
“Cầu còn không được sao lại chưa sẵn sàng”
Nhiều năm qua hắn vì nghĩ cho nàng mới luôn cẩn thận dùng biện pháp phòng ngừa, muốn thân thể nàng lại càng muốn trái tim nàng, không ít lần hắn nghĩ đến chuyện khiến Lâm Du mang giọt máu của mình để trói buộc nàng, để nàng ngày ngày nghĩ đến hắn, nhưng sau tất cả hắn cũng kìm lại được, hắn không muốn làm Lâm Du sợ lại càng không muốn tổn thương nàng.
Dằn vặt nghĩ ngợi như vậy nhiều năm, cuối cùng ông trời cũng cho hắn được như ý.
Tư Nguyên xúc động mà ôm Lâm Du vào lòng, an ủi vỗ về:
“Ngoan xin con ra anh sẽ giúp em chăm con, em không cần phải gánh chịu một mình, em muốn gì cũng được, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau có được không?”
Tư Nguyên ăn nói không có logic, cầu trước câu sau không mấy dính dáng, như thể đang nói ra từng mong muốn trong lòng mình.
Lâm Du nằm trong lòng ngực Tư Nguyên cũng đã có chút nguôi ngoai, nhưng trong giọng nói vẫn phảng phất tiếng nấc nghẹn:
“Nhưng ba mẹ rất nghiêm khắc, họ có chấp nhận...”
Lâm Du từ nhỏ đã là danh môn đại tiểu thư, lễ nghi gia giáo đã được rèn giũa từ nhỏ, huống hồ dòng dõi xuất thân, ông cha ngày xưa còn là quan liêu ngũ phẩm, gia quy đời đời truyền nối vốn đã rất nghiêm khắc. Cũng vì thế mà cố chủ Lâm Du luôn cảm thấy áp lực, tinh thần và thể chất đều mệt mỏi.
Về mặt này Tự Nguyên cũng hiểu rõ, chỉ có thể đau lòng nàng. Nàng đã quá ngây thơ rồi, nếu cha mẹ thật sự để bụng đến chuyện này thì ngay từ đầu đã không để bọn họ sống chung một nhà, cô nam quả nữ, lại còn đang độ thiếu niên tâm động, lâu ngày như vậy còn có thể xảy ra chuyện gì. Mà có khi còn nóng ruột sợ bọn họ chưa xảy ra chuyện gì cũng nên.
“Lâm Du đừng sợ, anh sẽ nói rõ với ba mẹ, là anh ép buộc em, không phải lỗi của em”
“Đừng nói vậy, là em...”
Lâm Du nói được một nửa nhất thời rối rắm, nghĩ không biết phải nói gì cho phải.
Tư Nguyên lại nắm tay nàng cẩn thận đặt lên môi hôn, yêu thương và trân trọng, nàng lúc nào cũng mềm lòng bao che cho hắn, mà hắn lại luôn dựa vào điểm này của nàng mà dây dưa ép buộc. May sao hắn được gặp nàng sớm như vậy, nếu đến chậm một bước có khi nàng đã bị lừa bán từ lâu.
“Lâm Du, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, đợi em yêu anh”
Tình yêu cưỡng cầu mà có được luôn khiến lòng người bất an. Chỉ cần mãi mãi không tỏ thái độ, không thuận ý cũng không phản kháng, thỉnh thoảng vui cười nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng yếu ớt miễn cưỡng, cuộc chơi này vẫn chỉ có mình bạn chiến thắng.
“Tư Nguyên, em yêu anh, em đã nói rất nhiều lần”
Tư nguyên nhìn vẻ mặt tươi cười gượng gạo muốn lấy lòng hắn của nàng, trong lòng chua xót hơn là mừng vui, song lại vờ như quá đổi vui vẻ, ôm nàng thêm chặt.
Chỉ trong lòng hắn biết, cả đời này hắn thề đã cho nàng.
Tạ Tạ năm nay mới bốn tuổi, hôm nay được cô giáo dạy viết tên của mình, vừa về đến nhà đã lon ton chạy đến ôm chân cha mình, vui sướng khoe khoang cuốn tập với nét chữ nghệch ngoặc.
Tư Nguyên xoa xoa mái tóc tơ ngắn cũn cỡn của con trai cười ấm áp, khích lệ một câu:
“Tạ Tạ thật giỏi”
Ba Ba ngày thường rất nghiêm khắc, ít khi khen thưởng trực tiếp như vậy, phút chốc khiến cậu thật sự cảm thấy trên tay là huy chương vàng danh giá chứ chẳng phải cuốn tập với mấy trang giấy nhàu nhỉ
“Mę mę”
Được ba ba khen rồi thì ma ma cũng phải khen cậu mới được. Thế nhưng như biết được ý đồ của cậu nhóc, Tư Nguyên nhẹ nhàng bế bổng cậu trên tay, nghiệm mặt:
“Mẹ ngủ rồi, không được làm phiền”
“Vâng”
Cậu quên mất mẹ mình luôn có thói quen ngủ vào giờ này, đúng là kì quái, nhưng cũng không nghĩ sẽ hỏi, cũng giống như cậu thích ăn nho nhưng phải được lột vỏ, đi ngủ muốn đạp chăn... không phải sao.
Đương nhiên cậu không biết, có những chuyện chỉ khi cậu vắng nhà mới có thể làm.
“Ngoan”
“Tạ Tạ, con có biết tên của mình có nghĩa là gì không?”
“Cô giáo giảng, Thứ trong Tha Thứ, Tạ trong cảm tạ, ý nói phải luôn biết nói cảm ợ và tha thứ, cô giáo khen tên con thật hay.
“Tạ Tạ thật giỏi” Tư Nguyên không hề keo kiệt mà hôn tù tù mấy cái thật kiêu lên trán con trai.
Thật ra chỉ mình hắn biết. Tạ là tên hắn đặt vừa hàm ý cảm ơn đồng thời lại đồng âm với tạ trong tạ lỗi. Nhưng Lâm Du lại viết thêm chữ Thứ, thứ trong tha thứ. Nói rằng, hi vọng con trai một người biết tha thứ, tha thứ cho mọi người tha thứ cho chính mình mới có thể sống hạnh phúc được.
Tư Nguyên biết rõ, nàng là đang nhắc nhở hắn buông bỏ quá khứ, nàng đã tha thứ hắn cũng không cần phải dằn vặt chính mình.
Nhưng là nàng càng bao dung, hắn lại thấy mình hèn mọn xấu xa, một người chân mỹ thiện lương như nàng đời này gặp hắn đúng là một bất hạnh. Vì thế ngày qua ngày chỉ biết lấy công chuộc tội, xem nàng như công chúa mà lấy phận kẻ hèn yêu thương.
Con trai của bọn họ cũng thật giống nàng Ngoan ngoãn tốt bụng.
Thử hỏi trên đời này còn gì hạnh phúc hơn nữa.
Đẹp đẽ như vậy tựa như một giấc mộng, nếu là mộng hắn xin không bao giờ tỉnh lại.
Hết.
3357 từ>
Xin lỗi để mọi người đợi lâu, vì dạo gần đây mị khá bận và stress đủ thứ chuyện. Nhưng vẫn muốn làm truyện này đến chương cuối cùng.
Mọi người yên tâm, mình cũng đã thuê một số bạn dịch những phần truyện mình chọn.
Hi vọng mọi người vẫn đang hóng hớt truyện