Chương 44
Nguyên chủ vốn thích làm đẹp, lại mê tiêu tiền. Vì thấy phụ nữ trong thành phố ai cũng uốn tóc nên cô chẳng biết từ đâu mời được thợ làm tóc, còn chi cả đống tiền để tự tay tạo kiểụ
Nhưng gương mặt xinh xắn của Giang Niệm đúng là kiểu gì cũng hợp.
Tóc xoăn bồng bềnh làm tôn lên nét quyến rũ khiến cô càng thêm duyên dáng, mê người.
Vẻ phong tình ấy của Giang Niệm trái ngược hoàn toàn với vẻ mộc mạc và giản dị trong khu tập thể.
Vậy nên việc đầu tiên cô làm để hòa nhập với thế giới này là cắt phăng ba nghìn sợi phiền não kia.
Từ mái tóc xoăn quyến rũ, cô chuyển thẳng sang kiểu tóc ngắn ngang tai, gọn gàng dứt khoát.
Đuôi tóc ngắn hơi vểnh nhẹ ra ngoài.
Nhẹ nhàng, tươi tắn.
Giang Niệm biết tóc dài có thể bán được nên cô không vứt đi, dùng dây thun buộc lại chờ đem bán.
Tóc cô dày, sợi lại đẹp, chắc chắn bán được giá.
Lúc này trước mắt Tần Tam Dã chính là hình ảnh Giang Niệm với mái tóc ngắn xinh xắn ấy.
Đuôi tóc bên tai hơi vểnh lên khiến người ta ngứa ngáy đầu ngón tay, muốn đưa tay chạm vào thử.
Chỉ là...
“Á ”
Giang Niệm đột ngột hét lên một tiếng, hốt hoảng xoay người, mái tóc ngắn tung bay theo động tác.
Cô vội vã chạy vào trong nhà.
Tần Tam Dã bế con gái nhỏ, Tiểu An Bảo trong lòng gọi “mẹ ơi”, hai cha con đồng loạt nhìn về phía Giang Niệm, trong đôi mắt đen láy giống nhau đều ánh lên vẻ nghi hoặc.
Mẹ của bé, vợ của anh, dường như đã thay đổi rồi.
Hai cha con vừa vào đến nhà, không hẹn mà cùng hít hít mũi. Trong không khí lơ lửng mùi hương phức tạp, không chỉ có mùi khét của khói mà còn lẫn với mùi thức ăn thơm phức.
Trong nhà bếp vang lên tiếng leng keng của vá và nồi va chạm vào nhaụ
Giang Niệm đang bận rộn nấu nướng trong đó, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Tần Tam Dã đặt con gái lên xe tập ăn, rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp, lo lắng muốn xem thử.
Đúng lúc đó Giang Niệm bưng một tô lớn bốc khói nghi ngút đi ra.
“Tránh ra, tránh ra nào, a nóng quá, anh tránh ra đi ”
Cô hối hả kêu lên với Tần Tam Dã.
Anh lập tức nghiêng người né đường.
Giang Niệm thuận lợi bước tới bàn ăn, đặt tô mì xuống. Đầu ngón tay trắng trẻo bị phỏng đỏ lên rõ rệt.
Cô vội vàng đưa tay xoa xoa dái tai, xoa đi xoa lại, mấy lọn tóc ngắn đung đưa càng thêm rối rắm.
Cái tô cô bưng ra là một tô mì trộn nước tương.
Tuy cô trông có vẻ hấp tấp, tay chân lóng ngóng, nhưng tô mì lại đầy đủ sắc, hương, vị.
Sợi mì mảnh dẻ, tơi đều từng sợi; nước dùng có màu nâu nhạt của nước tương; bên trên rắc hành lá xanh mướt và một quả trứng ốp la trắng tinh.
Vào một buổi tối đầu xuân se lạnh như thế này, ăn một tô mì nóng hổi không chỉ làm ấm bụng mà còn khiến người ta thấy ấm lòng, quá là hợp lý.
Tần Tam Dã nhìn tô mì kia, bụng bắt đầu sôi lên, yết hầu cũng khẽ động đậy.
Giang Niệm còn muốn quay lại bếp “Trong kia vẫn còn mì, để em mang thêm ra.”
“Để anh.”
Tần Tam Dã ra tay còn nhanh hơn, vừa xoay người đã bước vào bếp.
Lúc anh quay lại, trên tay cầm một cái bát lớn hơn, bên trong là một phần mì đầy đặn kèm hai quả trứng ốp la.
Khói trắng vẫn bốc nghi ngút, nóng hổi.
Tần Tam Dã cứ như không biết nóng là gì, bưng bát lớn như vậy mà lông mày chẳng hề chau lại, vững vàng đặt xuống bàn.
Giang Niệm nhìn mà ngẩn người.
Người đàn ông này không biết nóng là gì sao?
Cô theo phản xạ liếc nhìn lòng bàn tay anh.