⬅ Trước Tiếp ➡

Cô còn nói với Tần Tam Dã rằng không cần mỗi ngày gọi người mang cơm nước đến, cô có thể tự nấu ba bữa cho mình.
Tần Tam Dã suy nghĩ một lát rồi cũng gật đầu đồng ý.
Càng tiếp xúc nhiều với Tần Tam Dã, Giang Niệm càng nhận ra người đàn ông này chỉ có bề ngoài là trông lạnh lùng khó gần, nhưng thật ra chỉ cần nói chuyện nhẹ nhàng với anh thì anh đều sẽ đồng ý.
Thậm chí Tần Tam Dã còn có chút dung túng cô.
Cho Giang Niệm cảm giác rằng kể cả cô có đưa ra một yêu cầu quá đáng, chỉ cần làm nũng vài câu với Tần Tam Dã, chưa biết chừng anh cũng sẽ gật đầụ
Đúng chuẩn kiểu người ngoài lạnh tɾong ấm đây mà.
Nếu Tần Tam Dã ở thế giới kia cũng mang tính cách này thì Diệp Lan Lan sao có thể the0 đuổi anh lâu đến thế mà vẫn không lay động được trái tim anh chứ?
Giang Niệm nghĩ mãi không thông, mà cũng chẳng muốn nghĩ thêm.
Dù sao chuyện cô xuyên qua đây đã đủ ly kỳ rồi, chẳng lẽ Tần Tam Dã cũng là người xuyên không?
Tần Tam Dã hiện tại chắc chắn không giống với người ở thế giới kia, mà so ra, Giang Niệm vẫn thích con người bây giờ của Tần Tam Dã hơn.
Bởi vì người đàn ông này là của cô.
Nghĩ đến đây, Giang Niệm mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, tɾong bóng tối cô lờ mờ nghe thấy một vài âm thanh như có người đang di chuyển bên giường.
Giang Niệm ngủ không sâu, nhưng mắt vẫn nặng̝ trĩu, chưa kịp mở ra. Cô the0 bản năng đưa tay ôm lấy đứa trẻ bên cạnh, sờ nhẹ gương mặt của Tiểu An Bảo.
Cảm nhận được con vẫn đang nằm bên cạnh ngủ ngon lành, cô mới dần yên tâm.
Chớp mắt vài cái, cô cố gắng mở đôi mắt đang ngập đầy cơn buồn ngủ.
Ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp, ấm áp và đầy từ tính truyền vào tai cô.
“Là anh.”
Hôm đó, sau khi kết thúc buổi huấn luyện, Tần Tam Dã lại phải tham dự một cuộc họp khẩn ở quân khu kéo dài đến tận nửa đêm.
Anh trở về nhà tɾong bóng tối, sợ làm phiền Giang Niệm và đứa nhỏ đang ngủ nên đi rất nhẹ nhàng, vào phòng cũng không bật đèn.
Không ngờ vẫn đánh thức Giang Niệm.
Cô vẫn còn ngái ngủ, lẩm bẩm vài tiếng mơ hồ, cả người toát lên vẻ mơ màng, đáng yêu ngẩn ngơ.
Tần Tam Dã nhẹ tay vỗ vỗ lên chăn đắp trên người cô, động tác giống hệt như lúc dỗ Tiểu An Bảo ngủ.
“Ngủ tiếp đi, anh chỉ lấy bộ đồ đi tắm.”
“Ừm...”
Giang Niệm đáp lời tɾong cơn ngái ngủ, chỉ vài giây sau đã không còn động tĩnh gì nữa, chắc lại thiếp đi rồi.
Tần Tam Dã bước ra ngoài, động tác lại càng nhẹ hơn trước.
Mười phút sau anh quay trở lại phòng, lặng lẽ leo lên giường từ phía ngoài.
Vừa nằm xuống liền nghe thấy tiếng Giang Niệm lẩm bẩm tɾong cơn ngái ngủ “Anh tắm xong rồi à?”
Tần Tam Dã không ngờ cô vẫn còn thức “Em chưa ngủ à? Có phải anh làm em tỉnh không?”
“Không đâu, em ngủ được mà.”
Giang Niệm vẫn nhắm mắt nói chuyện, giọng nói ngập ngừng, âm cuối còn mang the0 chút kéo dài mơ hồ, nghe như vừa nói mớ, vừa có chút gì đó tự mâu thuẫn.
Thật ra cô đang cố nén cơn buồn ngủ để nói với anh một chuyện “Tần Tam Dã, mai em muốn ra ngoài một lát, định vào thành phố.”
Tần Tam Dã nằm nghiêng, quay đầu sang phía cô, khẽ ừ một tiếng “Ừm?”
“Em nói trước với anh để anh đừng lo, cũng đừng cho người đi the0. Em sẽ không bỏ trốn đâụ”
Giọng cô đều đều, chậm rãi, như đang thì thầm tɾong giấc mơ.
Nhưng tiếp the0, câu chữ của cô lại rất rõ ràng mạch lạc “Em đã nói sẽ sống tử tế với anh thì nhất định giữ lời.”


⬅ Trước Tiếp ➡