⬅ Trước Tiếp ➡

Hoa Nguyệt ngại ngùng không dám nhìn kỹ, vội vàng mặc đồ ngủ rồi ra khỏi phòng tắm. Cả đêm cô ngủ không ngon giấc, cứ mơ thấy Giang Thần Bắc.
Thậm chí còn mơ thấy mình bị bắt nạt đến khóc.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô nhìn áo sơ mi và vest của Giang Thần Bắc ngẩn người một lúc, hai thứ này dĩ nhiên không thể trả lại cho anh ta, đành tìm thời gian vứt đi vậy. Là nữ phụ pháo hôi, để an toàn tốt nhất nên tránh xa nam chính, chỉ là không biết nhiệm vụ hệ thống giao liệu có liên quan gì đến nam chính hay không.
Lần đầu tiên Hoa Nguyệt phải lo lắng vì việc hóng hớt, quả nhiên phá hủy sở thích của một người chính là biến sở thích thành công việc, giờ thì cô đã bắt đầu thấy lo âu rồi.
Hệ thống nhắc nhở Ngày mai ký chủ sẽ tham gia một buổi tiệc cùng Lưu Ngữ Cầm, hãy chuẩn bị sẵn tinh thần để hóng hớt.
Lúc này, Hoa Nguyệt vẫn chưa hiểu hóng hớt thì cần chuẩn bị gì, qua loa đáp lại một câu "Biết rồi."
Điện thoại của ký chủ. Hệ thống lại nhắc nhở.
Không biết từ lúc nào điện thoại đã được chuyển sang chế độ im lặng, Hoa Nguyệt cầm lên xem, đây là... điện thoại của quản lý.
Cô khẽ nhíu mày, trong nguyên tác, quản lý của nguyên chủ rất ghét Hoa Nguyệt, sự tồn tại của cô chỉ để làm nền cho những nghệ sĩ khác. Trùng hợp là nữ chính Ngô Hi Hi cũng là do người quản lý này nâng đỡ, chỉ là Ngô Hi Hi có các nam phụ chống lưng, đã sớm rời khỏi công ty mà Hoa Nguyệt ký hợp đồng.
Nhưng người quản lý này vẫn âm thầm thường xuyên cung cấp tài nguyên cho Ngô Hi Hi, rất thiên vị cô ta, quả nhiên nữ chính chính là nữ chính, dễ dàng giành được sự yêu mến của vô số người.
Hệ thống lo lắng thay cô, nó là hệ thống dĩ nhiên biết quản lý của Hoa Nguyệt luôn lạnh nhạt với cô, không có việc gì sẽ không gọi điện...
Hoa Nguyệt nghe máy "Alo."
"Hôm nay đến công ty một chuyến, có việc cần nói với cô." Giọng nói của quản lý không chỉ lạnh lùng mà nét mặt cũng lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Mỗi lần Hoa Nguyệt gọi điện thoại cho cô, không phải là kiếm chuyện thì là xin cô cho tý tài nguyên, cũng không xem lại danh tiếng đã xuống dốc thảm hại của mình, trong lòng quản lý khinh thường Hoa Nguyệt.
Lần này nằm ngoài dự đoán của quản lý, đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng hơi lạnh lùng của Hoa Nguyệt "Ừ, một tiếng nữa tôi sẽ đến."
Không còn vẻ nịnh nọt như trước, sự lạnh nhạt này khiến quản lý thoáng ngạc nhiên "Cô..."
"Tút" một tiếng, điện thoại đã bị cúp máy.
Quản lý "???" Cô ta... cô ta dám cúp máy của cô sao?
Người quản lý từ trạng thái không thể tin nổi chuyển sang tức giận rồi tự nhủ, một nghệ sĩ mờ nhạt không mấy tiếng tăm như cô ta mà dám cúp máy mình sao? Để xem, lần này cô sẽ không để yên, nhất định sẽ phá hỏng cơ hội của cô ta
Người quản lý nghẹn một bụng tức giận, lập tức gọi điện cho đoàn làm phim, ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, khuôn mặt nhăn nhó của cô ta lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
"Anh Bàn, là tôi Lưu Dung đây, chuyện là thế này, đạo diễn An không phải đang muốn chọn một nữ nghệ sĩ đóng vai mỹ nhân khuynh thành sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡