Phải biết rằng không ai trong số các nam phụ là người dễ chọc, đều là con nhà giàu có, đối phó với nguyên chủ không có quyền không có thế thì quá dễ dàng.
Cuối cùng, kết cục của nguyên chủ thê thảm không thể tả, ngay cả chú cô cũng bị liên lụy.
Hoa Nguyệt thở dài, thời điểm cô xuyên đến, nguyên chủ đã nảy ra ý định thuê thủy quân bôi xấu Ngô Hi Hi, rõ ràng trong túi chỉ còn vài nghìn tệ... chắc nguyên chủ lại muốn nhờ chú mình giúp đỡ.
Cô lắc đầu bất lực, điện thoại bị bỏ trên ghế sofa bỗng rung lên, cô thuận tay nghe máy.
"A lô, xin hỏi có phải cô Hoa không?"
Hoa Nguyệt liếc nhìn số điện thoại trên màn hình, "Ai vậy?"
Hệ thống đang chờ kích hoạt cốt truyện vểnh tai lên nghe...
Chỉ nghe thấy giọng nói bí ẩn của người ở đầu dây bên kia, “Có nhiều người có thể giúp, nếu cô có thông tin muốn lan truyền, lập tức chuyển tiền qua đây.”
Hắn ta đang đợi cô mặc cả để kiếm một khoản lớn.
Hoa Nguyệt nhanh chóng hiểu đối phương là ai, "Tạm thời tôi không có nhu cầu này."
Người ở đầu dây bên kia "?" Không phải nói cô ấy đang tìm thủy quân gấp sao?
"Vì... vì sao?"
"Không có tiền." Dù có tiền cô cũng không dùng để thuê thủy quân bôi xấu Ngô Hi Hi, cô không có bất kỳ quan hệ nào với đám nhân vật chính, cô phải tránh xa bọn họ.
Chuyện với Giang Thần Bắc coi như chưa từng xảy ra, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hóng hớt gì đó, cô sẽ sống yên phận ở thế giới này.
Người ở đầu dây bên kia "..."
Hoa Nguyệt vừa cúp máy, tiếng gõ cửa vang lên khiến tim cô thắt lại. Chẳng lẽ là Giang Thần Bắc?
Hệ thống quét qua ngoài cửa Là Hoa Thanh Viễn, chú của nguyên chủ.
Thần kinh căng thẳng của cô lập tức thả lỏng, chạy vội ra mở cửa.
Vừa mở cửa, Hoa Thanh Viễn lo lắng nhìn cô từ trên xuống dưới xem có bị thương không. Thấy cô bình an vô sự, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chú."
"Gọi điện cho cháu sao không nghe máy?" Hoa Thanh Viễn tối qua bận việc ở công ty, sợ cô uống say ở buổi tiệc nên đã đặt sẵn một phòng để cô nghỉ ngơi.
"Điện thoại cháu để quên ở nhà." Hoa Nguyệt cư xử rất tự nhiên, không để lộ chút sơ hở nào.
Hoa Thanh Viễn vẫn luôn tin tưởng cô, không hề nghi ngờ lời cô nói "Không sao là tốt rồi. Mau ăn sáng đi, hôm nay không có việc thì nghỉ ngơi một ngày."
Cô nhận lấy bữa sáng, đáp lại một tiếng. Thấy Hoa Thanh Viễn liên tục nhìn đồng hồ, cô nói “Chú, chú cứ đi làm việc trước đi, cháu ăn xong sẽ ngủ.”
Hoa Thanh Viễn quả thực có việc gấp cần xử lý. Gần đây hợp đồng ký kết ngày càng ít, việc lại càng nhiều, khiến tóc ông bạc đi không ít.
"Có chuyện gì thì cứ nói với chú, đừng cứ nghĩ đến giám đốc Giang nữa." Hoa Thanh Viễn không hiểu cô lấy dũng khí ở đâu ra mà dám nghĩ đến Giang Thần Bắc Đó là nhân vật tầm cỡ nào? Gặp được một lần đã là điều vô cùng khó khăn.
"Khụ khụ khụ..." Hoa Nguyệt không kịp đề phòng bị sặc canh sủi cảo.
Hoa Thanh Viễn đang định rời đi thì quay lại nhìn cô với vẻ nghi ngờ "?"
Hoa Nguyệt vội vàng xua tay "Nước canh nóng quá ạ."
Thấy cô bị nóng đến thổi phù phù, ông lại thấy xót xa “Ăn từ từ thôi, chú có tranh ăn với cháu đâụ”
"Cháu biết rồi, chú cứ đi làm việc đi." Hoa Nguyệt đẩy ông ra ngoài, mãi đến khi đóng cửa lại mới yên tâm ăn sáng.