Bạch Sương tìm một hang núi nhỏ, ôm Trì Ương rồi tránh gió, sau khi nhóm lửa, anh để Trì Ương dựa vào một tảng đá. Người thiếu nữ rúc trong chiếc áo choàng, gò má đỏ ửng không bình thường, đầu óc cô như quay cuồng trong một chiếc máy giặt trống, khiến cô choáng váng.
Mặt cô nóng bừng nhưng người trốn trong áo choàng vẫn lạnh phát run, ngay cả tiếng hít thở cũng nặng nề hơn. Bạch Sương không biết làm sao trước tình hình này, gần như ở thế giới nguyên thủy, điều khiến mọi người bó tay là bệnh tật. Khỏi phải nói tới Trì Ương mảnh mai, ngay cả gió thổi cũng sắp ngã, cô cuộn mình nằm ở đó khiến người ta sợ ngay tiếp theo cô sẽ tan thành mây khói.
“Tôi phải giúp cô bằng cách nào đây?” Bạch Sương không nghĩ ra được cách gì, anh lại chạy tới hỏi người bệnh phải làm sao, hệt như con ruồi không đầụ Trì Ương mơ màng mở mắt nhìn Bạch Sương, người đàn ông cao lớn quỳ một gối xuống bên cạnh cô, vẻ mặt nghiêm túc đầy lo lắng.
Từ những trạng thái mình đang gặp, Trì Ương đoán là cô đang bị sốt, phải tìm cách hạ sốt. Đầu óc rối bời như hồ dán cố tỉnh táo lại, cô thở hổn hển nói, “Tôi muốn uống chút nước ấm…”
Một chuyện rất đơn giản trong lúc bình thường nhưng Bạch Sương lại không làm được, không có chai lọ, làm sao mới có được nước ấm.
Ngọn lửa đang cháy phát ra tiếng tanh tách, đá soi nhỏ bé nứt ra trong ngọn lửa, bỗng nhiên Bạch Sương nghĩ ra một cách. Anh bảo Trì Ương chờ mình trong hang, anh ra ngoài tìm thứ gì đó.
Khi người ta đang bị bệnh sẽ rất yếu ớt, Trì Ương có cảm giác linh hồn của mình sắp bay ra ngoài, lờ đờ trôi dạt về hiện đại.
Cô như một linh hồn lang thang băng xuyên qua tường phòng thí nghiệm, bay tới một nơi cô đã từng sống rất nhiều năm.
Cô thấy được anh trai mình ngồi trong phòng, bố cục trong phòng vẫn giống hệt như lúc cô đi. Những tờ giấy và sổ sách rơi dưới đất nằm rải rác cùng bình hoa vỡ tan tành.
Trì Uyên ngồi trên giường cô, ngây người nhìn thứ gì đó dưới đất một lúc lâu, người đàn ông kia che kín hai mắt, cắn chặt môi để không phát ra tiếng động. Anh ta run rẩy, nước mắt chảy ra từ khe hở, ướt đẫm một mảng.
Anh trai đang khóc sao?
Trì Ương còn chưa kịp nhìn kĩ thì dường như cô đã quay về với thân thể đang sốt cao, như thể những gì cô vừa thấy chỉ là ảo giác lúc bị bệnh mà thôi.
Cô vẫn sốt khó chịu, họng đau rát, hai má và trên trán nóng bỏng, chỉ là tay chân thì lại rất lạnh lẽo. Cô như rơi vào một trạng thái mơ màng, là ngủ nhưng không phải ngủ, như sắp bước vào mộng đẹp nhưng giây sau thì tỉnh giấc ngay.
Có người nâng đầu cô lên, đỡ lấy cổ cô, để cô tựa vào một nơi ấm áp, dòng nước nóng từ môi chảy vào cổ họng khiến cổ họng bớt đau rát. Dần dần, dường như tay chân lạnh cóng cũng dần trở nên ấm áp, sau khi thoát khỏi cảm giác nửa tỉnh nửa mê, Trì Ương dần chìm vào giấc ngủ say.
Nhịp thở của cô gái trong lòng dần trở nên đều đều, ngay cả gò má cũng bớt đỏ đi.
Bạch Sương sờ lên trán cô, tuy là vẫn còn nóng nhưng đã bớt đi nhiều so với lúc mới sốt, lúc này anh mới an tâm. Bàn chân lành lạnh của Trì Ương được nhét vào lòng anh, áp sát vào da thịt ấm nóng.
Lúc nãy anh rửa sạch túi da thú đựng thịt khô, nhét một nắm tuyết sạch vào, anh nhặt một hòn đá to bằng lòng bàn tay, dùng tuyết lau sạch rồi ném vào lửa làm cho nó nóng lên. Sau khi hòn đá nóng bừng, anh cho nó vào túi chứa tuyết.