Mặc dù bọn họ coi Dạng Dạng như con gái ruột, nhưng trong mắt người ngoài, suy cho cùng con gái nuôi vẫn không so được với thiên kim thật.
Nguyễn Tuyết Linh liếc mắt nhìn Nguyễn Yên và người làm của nhà họ Cố một lượt, nắm lấy tay Cố Dạng, trịnh trọng nói “Dù thế nào đi chăng nữa, Dạng Dạng, con vẫn là thiên kim của nhà họ Cố. Chuyện này mẹ và bố con sẽ xử lý, con không cần phải lo.”
Cố Dạng mỉm cười gật đầu với Nguyễn Tuyết Linh.
Cô cố ý nói chuyện bế nhầm này ở trước mặt Nguyễn Yên, nếu không thì dù cô có nói với bố mẹ Cố rằng muốn công khai thân phận của mình và Cố Cần, bọn họ cũng sẽ không công khai.
Vừa là để bảo vệ cô, cũng là để giữ thể diện cho nhà họ Cố.
Nhưng cô không phải là nguyên thân, không làm ra được loại chuyện thất đức khiến người ta ăn ngủ không yên như chiếm thân phận của Cố Cần được.
Nguyễn Yên nghe thấy lời Nguyễn Tuyết Linh nói, bàn tay để ở trong túi khẽ nắm chặt lại, đôi lông mi dài và dày che đi sự ngưỡng mộ xẹt qua mắt.
Cố Dạng tốt số thật đấy
Thế nhưng Cố Dạng được chiều chuộng cũng có chỗ tốt, nhớ đến mục đích cô ta đến nhà họ Cố lần này, hai mắt Nguyễn Yên lóe sáng, đi theo Cố Dạng đang đi dạo trong vườn, làm như thể thản nhiên bắt chuyện với Cố Dạng “Đúng rồi Dạng Dạng, nghe nói ‘Uống rượu bàn chuyện nông canh’ mà chú Cố mới đầu tư dạo gần đây còn mời cả ảnh đế Quý à?”
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Cô ta thở dài tiếc nuối “Nói ra thì chị còn là fans của ảnh đế Quý nữa đấy. Chỉ tiếc là kể từ khi bước chân vào giới giải trí đến nay vẫn chưa có cơ hội gặp mặt ảnh đế Quý.”
“Uống rượu bàn chuyện nông canh” là một chương trình giải trí được Cố Triệu Minh đầu tư, lấy chủ đề là cuộc sống điền viên, hai mùa trước đó đều có rating vô cùng cao, còn nâng đỡ không ít nghệ sĩ, giúp họ trở nên nổi tiếng.
Theo lý mà nói, đương nhiên là những tài nguyên này sẽ không đến lượt cô ta, nhưng lần nào cũng thế, chỉ cần cô ta tỏ ra bất lực, đáng thương, tiếc nuối trước mặt Cố Dạng, là Cố Dạng đều sẽ thể hiện sự ưu việt của mình, giúp cô ta lấy được tài nguyên đó.
Mặc dù Nguyễn Yên vô cùng chán ghét hành vi như thế bố thí này của Cố Dạng, nhưng cô ta lại thực sự cần nó
Cố Dạng đi dạo trên con đường được lát đá cuội ở trong vườn, ánh nắng ban mai chiếu lên người cô, như phủ thêm cho cô một tầng ánh sáng dịu nhẹ.
Nghe thấy Nguyễn Yên nói vậy, cô ngước mắt lên nhìn cô ta với ánh mắt thương hại, nói “Không sao đâu chị họ Nguyễn Yên, không gặp được ảnh đế Quý cũng là điều bình thường, dù sao hiện giờ địa vị của chị vẫn chưa đủ trình mà.”
Nguyễn Yên “…” Địa vị chưa đủ trình…
Rốt cuộc là Cố Dạng có biết nói chuyện không vậy hả?
Cô ta đã ám chỉ đến thế rồi, mà cô lại đáp lại cô ta bằng một câu nói chọc trúng tim đen như vậy sao?
Nguyễn Yên thầm oán hận trong lòng, hít sâu một hơi, lấy một hộp mỹ phẩm dưỡng da từ trong túi xách ra, một nụ cười xuất hiện trên gương mặt được trang điểm đậm “Đúng rồi em họ, nghe nói bộ mỹ phẩm dưỡng da chị tặng em lần trước đã bị nhóc súc sinh kia phá hỏng rồi, lần này chị cố ý mang đến cho em một bộ mới đây.”
Cố Dạng không khỏi thầm nhíu mày lại, nhóc súc sinh, là đang nói Phong Quyết sao?
Nguyên thân thân thiết với Nguyễn Yên, hai người lại là chị em họ, nên nguyên thân toàn gọi thẳng Phong Quyết là “nhóc súc sinh” ở trước mặt Nguyễn Yên.
Cố Dạng nhận lấy hộp mỹ phẩm dưỡng da “Vậy thì cảm ơn chị họ Nguyễn Yên nhiều nhé.”