Lâm Ngọc Trúc gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trong lòng còn khá nhiều vấn đề nên không khỏi hỏi “Vậy tại sao lại gọi là nông trường Khải Lục?”
“Hệ thống đây đến từ một giao diện tên Khải Tát Đại Lục, nhân viên phát triển chúng tôi đặt tên cho nó là nông trường Khải Lục.”
Lâm Ngọc Trúc nhìn về dãy núi trải dài bát ngát, đột nhiên nghĩ đến không gian này là vô hạn hay sao, liệu cô có thể giống như nhân vật chính trong tiểu thuyết, dùng ý niệm muốn đi đến đâu cũng được?
“Hệ thống Khải Lục thực chất không chỉ có mỗi nông trường, mà còn có cả biển, khoáng sản, vườn hoa quả vân vân.
Mà tôi chỉ phụ trách quản lý một chi nhánh trong số nhiều nông trường khác. Nghiêm túc mà nói, không gian mà kí chủ sinh sống giống như một hành tinh, hành tinh này gồm nhiều phân khối tạo nên, mà mỗi phân khối đều có một vị kí chủ kế thừa.
Chỉ là giữa mỗi phân khối có một bức tường trong suốt ngăn cách, ngăn các kí chủ không được vượt quá ranh giới, cho nên những nơi mà kí chủ muốn đến cũng không hoàn toàn có thể đến được, hệ thống không khuyến nghị kí chủ dùng ý niệm để dịch chuyển tức thời.”
Lâm Ngọc Trúc ...
Cảm giác như càng muốn hỏi thì vấn đề càng nhiều, cô lắc lắc đầu, chọn điều quan trọng để hỏi trước “Tại sao tôi lại bị hệ thống chọn trúng? Lẽ nào tôi là vì hệ thống nên với xuyên qua sao?”
Hệ thống kiên nhẫn giải thích “Việc kí chủ xuyên qua giống như hai thế giới tại một thời điểm song hành với nhau mà sản sinh ra một từ trường tương ứng, vào thời điểm này, từ trường càng mạnh càng dễ xảy ra chuyện linh hồn hoặc thực thể xuyên qua. Cho nên, các loại tiểu thuyết xuyên không mà kí chủ từng đọc không phải là không có cơ sở.”
Lâm Ngọc Trúc trầm mặc suy nghĩ hồi lâu, mặc dù giọng nói của hệ thống dễ nghe nói cái gì cũng đều đúng, nhưng dù thế nào Lâm Ngọc Trúc cũng nghĩ không thông quá khứ với hiện tại sao có thể song hành với nhau được?
“Xin nhắc nhở, kí chủ vẫn chưa quay trở về thế giới trong quá khứ ”
Nghĩa là sao?
Lâm Ngọc Trúc đầu óc mơ hồ, cô tới đây đã một tháng, nghe được tên của các thành phố đều hoàn toàn khớp với thế giới ban đầu hiểu không
“Ừm, thực ra kí chủ cô xuyên vào trong một quyển sách, nội dung trong sách giống với những năm thập niên sáu mươi, bảy mươi trong quá khứ.
Thực ra nghiêm túc mà nói, một tác giả không thể soạn ra thế giới này được, chỉ là đúng lúc trong trí tưởng tượng của cô ấy chiếu ra sự vật trong một thế giới, người ta gọi đây là lỗ não. Có một số tác giả viết rồi lại viết sẽ chợt nhận ra hướng câu chuyện hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát, càng viết càng rời xa cốt truyện được thiết lập ban đầu, đây cũng có thể là do vấn đề của hình chiếụ”
Lâm Ngọc Trúc nghe đến trợn mắt há mồm, dựng cả tóc gáy, có chút dọa người rồi.
“Thực ra loại hình chiếu này không phải thường xuyên xảy ra, chỉ là ngẫu nhiên sẽ có. Vậy nên khi kí chủ xuyên đến một thế giới giống với tình tiết trong sách, cô có thể cho rằng đó là xuyên sách, tuy nhiên đây lại là thế giới thực.”
Lâm Ngọc Trúc gãi gãi đầu, cô chưa từng nghe qua một tên người mà cô có thể quen biết nào, chẳng lẽ là tiểu thuyết mà cô chưa đọc qua? Nghĩ mãi mà không ra đáp án, hay là phải đến nông thôn mới có thể gặp được, đây là thanh niên tri thức hay sao?
Hệ thống ngược lại không tiết lộ thêm gì nữa.
Mà lại bắt đầu nói “Bởi vì xuyên đến thế giới này chỉ có hai người, người còn lại đã có một không gian, cho nên bổn hệ thống lựa chọn dung hợp với kí chủ.”
Nghe có một loại cảm giác như mình là người dư thừa mới bị chọn trúng vậy á, ha ha, không thành vấn đề